Đời Sống

10 năm chịu tiếng oan của người vợ biệt động Sài Gòn

Thành phố Hồ Chí MinhLà vợ quan nhưng để tạo vỏ bọc cho người chồng là biệt kích Sài Gòn hoạt động, bà Đặng Thị Thiệp phải chịu mang tiếng “gái ế cướp chồng” suốt 10 năm.

Bà Thiệp (tên thật là Đặng Thị Tuyết Mai) sinh năm 1944 trong một gia đình “cộng sản”. Bố cô từng là trưởng công an tỉnh Quảng Ngãi. Năm 11 tuổi, bố cô định đưa cô ra Bắc tập kết, nhưng ở vĩ tuyến 17, phần vì tàu quá đông, phần vì tin hai năm sau sẽ có tổng tuyển cử, thống nhất đất nước. , cô và một số người thân ở Việt Nam. lần nữa.

Khi chiến tranh ập đến, cô thiếu nữ Đặng Thị Thiệp dạt vào Đà Lạt, ban ngày học đan lát, ban đêm đọc sách. Không lâu sau, cô được đưa trở lại chiến khu, dự kiến ​​ra Bắc đi học. Tại đây, cô gặp Kiểm lâm viên Trần Văn Lai (còn gọi là Mai Hồng Quế, bí danh Nam U.Som). Anh Lai xin cấp trên cho Thiệp vào Sài Gòn học vì tiện hơn là phiêu bạt khắp Trường Sơn ra Bắc.

Năm 1965, bà Thiệp theo ông Lai vào TP. Theo yêu cầu của tổ chức, anh phải tìm một ngôi nhà nào đó thuận tiện để đào hầm cất giữ vũ khí chuẩn bị cho một trận đánh lớn.

Đặng Thị Thiệp và con trai đầu Trần Vũ Đông.  Cung cấp ảnh gia đình.

Đặng Thị Thiệp và con trai đầu Trần Vũ Đông. Cung cấp ảnh gia đình.

Dưới vỏ bọc là một chủ thầu giàu có, phụ trách thiết kế nội thất cho Dinh Độc Lập, ông Lai đã đưa bà đi xem và mua nhiều căn nhà. Số nhà 287 / 68-70-72 Nguyễn Đình Chiểu (nay là đường Trần Quý Cáp, quận 3) là nơi được chọn. Lần đầu tiên nghe anh ta nói chuyện với chủ nhà, lấy lý do “mua nhà cho vợ lẽ” rồi chỉ vào mình, bà Thiệp giật mình nhưng không dám phản đối vì hiểu rằng ông ta cần bà giả bộ. là một người mua hợp pháp. làm chỗ dựa cho các hoạt động cách mạng. Hai người sống chung sẽ ít bị lộ diện, anh ta dễ dàng đào hầm, vận chuyển vũ khí để cất giấu.

Sau khi mua nhà và đào hầm, cả hai thay nhau canh gác căn cứ. Hơn hai năm nay, ông bà hầu như không đêm nào chợp mắt vì sợ bị dòm ngó. Cùng làm nghề, đồng cam cộng khổ, tình cảm của bà Thiệp với anh kiểm lâm dần đơm hoa kết trái. Cô ấy gọi đó là ân sủng.

Tháng 5 năm 1966, tổ chức chấp thuận cho ông Lai và bà Thiệp kết hôn và hoạt động riêng lẻ tại Sài Gòn.

Hai đứa trẻ được sinh ra. Tiếp tục đóng vai vợ lẽ của chủ thầu, trong giấy khai sinh của con, bà Thiệp để trống tên cha. Ngay cả khi tôi tập nói, cô đã dạy tôi gọi anh Lai bằng chú.

Dù đã chính thức là vợ của ông Trần Văn Lai nhưng trong mắt bà con lối xóm, bà là “cô hầu gái quyến rũ ông chủ” hay “gái trẻ giật chồng người ta”. Hàng xóm nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Mọi người đã dùng những lời lẽ thậm tệ nhất để chửi bới và miệt thị cô. Nhiều lần chị bị vợ bộ đội miền Nam đánh đập, chửi bới, cướp tài sản với lý do “mày giật chồng người ta thì tao giật đồ của mày”.

“Lúc đó, tôi phải tự nhủ, làm con chỉ có trong mắt thiên hạ. Họ ghét mình nhập vai, chồng mình sẽ được bình yên, cơ sở cách mạng sẽ được bảo vệ”, bà Thiệp nói. .

Anh Trần Vũ Bình (con trai thứ ba) kể, có lần tức giận vì lũ trẻ hàng xóm gọi mình là thằng khốn nạn, mẹ là vợ lẽ, anh em định trả thù thì bị anh Thiệp phát hiện và đánh “tơi tả”. . “Sau này tôi mới hiểu, những lần tôi lặng lẽ đứng trong góc nhà nhìn chị em chúng tôi giận nhau, chị là người chịu nhiều thiệt thòi nhất, chị chịu mọi thiệt thòi vì để che chở cho chồng con, bảo vệ các bí mật của cuộc kháng chiến ”, ông nói. Bình tâm sự.

Ông Mai Hồng Quế, bà Đặng Thị Thiệp (áo trắng) cùng đại diện Bộ Tư lệnh TP kiểm tra hầm chứa vũ khí trong tư gia đường Võ Di Nguy, Q.Tân Bình (nay là Nguyễn Kiệm, Q.Phú Nhuận).  , cuối năm 1967. Ảnh gia đình cung cấp.

Ông Mai Hồng Quế, bà Đặng Thị Thiệp (áo trắng) cùng đại diện Bộ Tư lệnh TP kiểm tra hầm chứa vũ khí trong tư gia đường Võ Di Nguy, Q.Tân Bình (nay là Nguyễn Kiệm, Q.Phú Nhuận). , cuối năm 1967. Cung cấp ảnh gia đình.

Tối mùng 1 Tết Mậu Thân 1968, biết sắp xảy ra cuộc tấn công vào Dinh Độc Lập và Bộ Tổng tham mưu của địch, ông Lai bắt bà và các con nằm trên sàn nhà, không cho có chuyện gì xảy ra. họ không được phép chạy. Đi ra ngoài, tránh đạn lạc. Khoảnh khắc nhìn anh Lai phóng đi hai chiếc ô tô chở đầy hung khí, chị nghẹn ngào vì biết anh rất có thể sẽ không bao giờ quay lại.

Cả đêm không ngủ, mắt bà Thiệp cứ nhìn chằm chằm vào cửa trước mong nghe tiếng chồng ra mở cửa. Nhận được tin nhiều đồng đội của anh đã hy sinh, chị vội vàng đến bàn thờ vợ cũ của anh để thắp hương, khấn vái. Cô tin rằng, ở một nơi nào đó rất xa, người phụ nữ đã khuất đang cùng cô chờ đợi anh trở về.

Ba ngày trôi qua, bà chủ tiệm tạp hóa gần nhà báo nghe có người gọi điện nhắn tin cho bà nghe. “Em bị bệnh à?” Ông Lai ở đầu dây bên kia hỏi. “Tôi không ốm!” cô ấy trả lời phù hợp với quy ước của họ. Nếu con không ốm đau nghĩa là gia đình vẫn bình an vô sự, cơ sở chưa bị phá. Nhưng ông Lai vẫn bị phanh phui bởi hai chiếc ô tô mà ông thường đi xe được phát hiện nằm ở hiện trường trận đánh Dinh Độc Lập. Anh ta bị truy nã nên phải rút vào hoạt động bí mật, ở nhờ nhà một người quen, thỉnh thoảng mới về nhà.

Trong một lần sang Campuchia để tìm cách liên kết lại với tổ chức, anh Lai bị rơi xuống nước và tử vong. Bà Thiệp tìm thuốc, chạy chữa khắp nơi nhưng ông ngày một yếu đi. “Anh ta bảo tôi mua một cái túi đựng xác lính Mỹ, nếu chết thì cho vào túi đưa xuống hầm rồi đổ đất lên, đợi ngày giải phóng thì báo cho tổ chức”. cô ấy nói. Nhưng vận may đã đến, chị được một nam bác sĩ có tiếng ở Chợ Lớn mách nước nên rút hết tiền trong nhà, đến mua cho anh ta 30 suất thuốc. Anh Lai đã được cứu sống.

Những năm sau đó, cô phải một mình kiếm tiền để nuôi con, nuôi chồng và chu cấp cho chiến khu. Mỗi khi đơn vị cần hỗ trợ kinh phí, người phụ nữ đó luôn thay mặt chồng mang đến tận nơi.

Đại tá Trần Minh Sơn, nguyên Phó Tư lệnh Bộ Tư lệnh Quân khu Sài Gòn – Gia Định, kiêm tham mưu trưởng Biệt động Sài Gòn xác nhận: “Sau Tết Mậu Thân, ông Trần Văn Lai phải bí mật hoạt động, một tay bà. Mai (tức bà Thiệp) đi làm, gửi tiền, thuốc men vào chiến khu ”.

Năm 1970 và 1974, Biệt động Trần Văn Lai hai lần bị địch bắt tại Quảng Ngãi. Bà Thiệp gửi con cho hàng xóm, vay mượn, gom góp từng đồng bạc để chuộc cháu. “Tôi tự nhủ mình phải mạnh mẽ không chỉ vì làm mẹ mà bất cứ lúc nào tôi cũng phải gánh vác trách nhiệm của một người cha”, cô nhớ lại.

Ngày 30/4/1975, trong dòng người reo mừng chiến thắng, bà Thiệp đứng lặng người một góc, mắt rưng rưng. “Lúc đó, tôi chỉ muốn hét lên thật to: Em không phải là vợ lẽ, anh không giật chồng”, cô nói. Với mọi người, niềm vui 30/4 là ngày tàn, là ngày đoàn tụ hay sum họp, nhưng với bà, đó cũng là ngày thoát khỏi cái mác “vợ bé” sau gần 10 năm bị oan ức.

Cuộc sống sau năm 1975 vô cùng khó khăn, gánh nặng kinh tế đè lên vai người vợ. Cô lao vào kiếm tiền, học cách người ta xay gotu kola để bán, bán than, nuôi lợn … miễn là các con được đến trường.

Trong chiến tranh, một người phụ nữ đã hy sinh ước mơ được đi học để phục vụ cách mạng cùng chồng. Bình yên, cô gác việc học sang một bên để chăm sóc con cái. Cô nói: “Sau giải phóng, tôi 31 tuổi, tôi vẫn có thể xin đi học để thực hiện ước mơ thuở nhỏ. Nhưng là một người mẹ, tôi chỉ nghĩ cho bản thân mình, ai sẽ là người kiếm tiền để nuôi con. Tôi chọn.” cho con đi học, có tri thức, sau này giúp ích cho xã hội ”. Dưới sự gánh vác của bà, 6 người con đều tốt nghiệp đại học và thành đạt trên nhiều lĩnh vực.

“Có một điều mẹ tôi dặn suốt, đó là cán bộ tuyệt đối không được lấy của dân một xu. Bà nói, ở đời chỉ mong con mình có hai điều: chữ, tri thức và đạo đức trong sáng, điều đó. bố mẹ tôi dành cả cuộc đời để gìn giữ ”, Bình bộc bạch.

Bà Đặng Thị Thiệp thắp hương cho chồng tại nhà riêng trên đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3, ngày 20/4/2022. Ảnh: Tuệ Minh.

Bà Đặng Thị Thiệp thắp hương cho chồng tại nhà riêng trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, ngày 20 tháng 4 năm 2022. Hình ảnh: Cái nhìn sâu sắc.

Năm 2015, bà Thiệp từ chối nộp hồ sơ đề nghị tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. “Vợ chồng tôi cũng như đồng đội năm xưa chiến đấu vì sự nghiệp thống nhất đất nước, không vì danh phận gì. Tôi mãn nguyện khi con cháu hiểu và biết ơn sự hy sinh của tổ tiên, thế là đủ ”, bà Thiệp nói.

Chiều một ngày cuối tháng 4, thắp nén nhang trên bàn thờ vợ cả, bà Thiệp lặng người hồi lâu, mắt đỏ hoe: “Chỉ những ai từng sống trong thời chiến mới hiểu được giá trị. của hòa bình. Cái giá của hòa bình là vô cùng đắt, bằng máu, xương và sự đau khổ của biết bao con người. “

Cái nhìn sâu sắc

Nguồn: https://vnexpress.net/10-nam-chiu-tieng-oan-cua-nguoi-vo-biet-dong-sai-gon-4457928.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button