Giáo Dục

Bệnh ‘không có xạ nhưng vẽ nên hương’ trong giáo dục

Ủy ban Văn hóa – Giáo dục của Quốc hội vừa tổ chức Hội thảo Giáo dục Việt Nam năm 2021 với chủ đề “Văn hóa học đường trong bối cảnh đổi mới”. Giao dục va đao tạo“.

Nhiều chuyên gia, nhà khoa học, giáo viên Đã có những buổi thảo luận cả về lý thuyết và thực hành về văn hóa học đường, rất ý nghĩa.

Tôi muốn đưa ra một vài nhận xét về vấn đề rất quan trọng này: văn hóa học đường!

Nói đến văn hóa thì ở đâu cũng vậy, ở đâu cũng vậy, đó là về “chân – thiện – mỹ”. Không thể tách rời ba khái niệm cốt lõi này của văn hóa: trong “chân thiện mỹ” có “chân thiện mỹ”; trong “tốt” có “chân và mỹ”; Trong “cái đẹp” có “chân và thiện”.

Sự thật là sự thật, là trung thực! Đối lập với sự thật là lừa dối, là không trung thực. Nói thật, làm thật và hàng thật là người có văn hóa! Là người trong cuộc, tôi xin nêu lên “mặt trái của tấm huy chương” đã tồn tại nhiều năm trong ngành giáo dục và trong các trường học.

HÀNG TRIỆUCăn bệnh 'không có xạ mà có hương' trong giáo dục - ảnh 1
Chúng tôi muốn sống và làm việc trong một ngôi trường hạnh phúc

Thành tích đã trở thành bệnh!

Mọi cuộc thi đều có tiêu chí. Mọi chức danh đều phải có tiêu chuẩn. Ngoài sự cạnh tranh về sự kiện nào đó, công việc của đơn vị, công việc của cá nhân theo năm (học kỳ, năm học) cũng được đưa vào “trạng thái thi đua”. Nhân dân thi đua, trường học thi đua, tỉnh thành thi đua. Sinh ra đã phải cạnh tranh, từ khi học mẫu giáo đến khi về hưu, tôi không phủ nhận mặt tích cực của cạnh tranh, nhưng mặt tiêu cực của cạnh tranh triền miên suốt cuộc đời là không thể chấp nhận được.

Để đạt được mục đích thi đua, khen thấp hay khen cao thì đơn vị, cá nhân phải viết báo cáo thành tích. Báo cáo kết quả hoạt động phải dựa trên các tiêu chí và tiêu chuẩn của đối thủ cạnh tranh. Đã bao nhiêu lần bạn phải viết báo cáo hiệu suất cho tổ chức của bạn hoặc cho chính bạn? Bao nhiêu phần trăm báo cáo hiệu suất bạn đã viết là đúng? Câu hỏi này mỗi người chúng ta hãy tự suy nghĩ, không nên khai báo với ai. Hãy nhớ câu nói tuyệt vời để tính toán chính xác tỷ lệ phần trăm: “Một nửa của một bánh mỳ Nó vẫn là bánh mì, một nửa sự thật không nhất thiết phải là sự thật! “

Thú thực, hơn 70 năm cuộc đời, tôi chưa một lần viết báo cáo của mình hay của đơn vị. Có lẽ đó là may mắn của chính tôi.

Thầy giáo Nguyễn Xuân Khang

Ngành giáo dục từng đưa ra khẩu hiệu “Nói không với bệnh thành tích! Thành tích đã trở thành “bệnh”! Đó là căn bệnh nói dối trong báo cáo thành tích: không xạ hương mà sơn hào hải vị, bé như trứng cút nhưng phóng đại như trứng đà điểu …

Tất cả sự dối trá của các cá nhân, trường học, huyện và tỉnh trong báo cáo kết quả hoạt động để đạt được các mục tiêu cuối kỳ và cuối năm. “Con gà tức nhau tiếng gáy”!

Khi sổ sách, chứng chỉ, bằng cấp chỉ để đối phó với cấp trên

Giáo viên phải làm nhiều loại sổ, tốn nhiều thời gian và sức lực. Những cuốn sổ ghi chép cần thiết cũng được, nhưng…? Chúng tôi đã thảo luận về từ “nhưng” còn bỏ ngỏ. Giáo án là phương tiện mà giáo viên thường chuẩn bị cho giờ lên lớp. Đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, giáo án phong phú, linh hoạt. Giáo án của họ thường rất mỏng, chỉ có một vài gạch đầu dòng cho mỗi bài giảng.

n

Dạy nhiều lớp, nhiều đối tượng học sinh khác nhau thì không thể cứng nhắc có một “giáo án chuẩn”. “Giáo án giới thiệu” có sẵn trong tâm trí là tối ưu. Những giáo viên đạt đến mức độ “linh hoạt” này rất thích học sinh. Nhưng than ôi, cấp trên (trường, phòng, ban) không bao giờ chấp nhận.

Để đối phó với cấp trên trong các kỳ thi, họ có những giáo án đẹp, do họ tự làm hoặc “học hỏi, sao chép” từ các đồng nghiệp trên cả nước. Điều đáng nói là: chỉ để đối phó với cấp trên chứ không phải vì học sinh, sinh viên thân yêu là trung tâm!

Giá như giáo án nói riêng và một vài sách giáo viên khác được loại bỏ thì văn hóa những thứ này sẽ tốt hơn rất nhiều.

Bệnh tật

Giáo viên phải lập nhiều loại hồ sơ, sổ sách. Những cuốn sách cần thiết đã được …

Tôi đã làm công tác quản lý trường học hơn 30 năm, và có những thời điểm tôi trực tiếp tuyển dụng giáo viên và nhân viên. Tôi không sử dụng đơn xin việc in sẵn trong bộ hồ sơ bán trong cửa hàng, nên tôi yêu cầu người xin việc tự viết đơn, không giống ai.

Có một điều lạ, mỗi giáo viên, mỗi nhân viên đều có hai chứng chỉ tiếng Anh và tin học. Mới hôm qua xem hồ sơ tuyển thêm nhân viên y tế cũng có 2 chứng chỉ đó. Nói thật, tôi muốn cô theo dõi, chăm sóc sức khỏe học sinh, không cần cô phải biết tiếng Anh, biết tin học … Tuyển giáo viên dạy tiếng Anh, dạy vi tính không cần chứng chỉ kiểu “trời ơi đất hỡi”. , bởi vì họ có bằng cử nhân về tiếng Anh hoặc khoa học máy tính.

Ai buộc phải xin việc với 2 chứng chỉ đó? Rồi nâng ngạch, tăng lương cho giáo viên thì các môn học cũng phải “chạy” cho bằng được. chứng chỉ không thực sự liên quan đến công việc hằng ngày?

“Đối phó” là một hiện tượng khá phổ biến trong các trường học lâu nay. Đối phó là một lời nói dối bất đắc dĩ!

Ai đã cho chúng tôi quyền được sống? Không viết báo cáo, không giao dịch với cấp trên. Chúng tôi mong muốn được sống và làm việc trong một ngôi trường hạnh phúc, một ngôi trường đầy “chân – thiện – mỹ”!

.

Nguồn: https://thanhnien.vn/benh-khong-co-xa-nhung-ve-nen-huong-trong-giao-duc-post1404274.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button