Tin Tức

Cậu bé 5 năm chiến đấu với bệnh ung thư xương

Hà nộiEm Bùi Lê Gia Bảo, 10 tuổi, nằm ngoan ngoãn xem tivi với chân phải sưng tấy. Tôi rất bình tĩnh dù ngày mai tôi phải cưa chân.

Gia Bảo phát hiện bị ung thư xương đùi ở chân phải từ cuối năm 2016, đến nay đã gần 5 năm điều trị. Cậu bé có nước da trắng, khuôn mặt béo tròn, thân hình mũm mĩm.

Khi được các bác sĩ hỏi thăm sức khỏe, Bảo đanh giọng: “Bây giờ em không thấy đau chân nữa, nhưng chân trái thì không co lại được, chỉ cử động được một chút là do ảnh hưởng. ung thư xương đùi ở chân trái của tôi. chân phải “.

Một bác sĩ đến gần Bảo nhẹ nhàng nói: “Ngày mai các cô chú mổ chân cho cháu, cháu có sợ không?”.

Bảo xịu mặt. Cậu bé đã biết điều này và từ tốn trả lời: “Con cảm thấy ổn.”

Bảo cho biết, sáng nay, mẹ của em cũng hỏi: “Con có cắt chân không? Vì nếu để như vậy con sẽ không thể thay xương nhân tạo được nữa, nếu để chân như vậy con sẽ đối mặt với rất nhiều.” biến chứng, có thể trong suốt phần đời còn lại của bạn. Tôi sẽ không thể đi lại được. “

Tôi nói với mẹ: “Mẹ cứ cắt đi, con không sao đâu, những gì tốt nhất cho con là được”.

Người mẹ chăm sóc Gia Bảo tại bệnh viện Tâm Anh.  Ảnh: Thúy Quỳnh

Mẹ chăm sóc Gia Bảo tại bệnh viện Tâm Anh. Hình ảnh: Thúy Quỳnh

Gia Bảo là một trong những trường hợp ung thư xương nặng được điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh. GS Trần Trung Dũng, Giám đốc Trung tâm Phẫu thuật khớp và Y học thể thao cho biết, rất may dưới sự hỗ trợ, giải thích cặn kẽ về bệnh tình từ gia đình, cháu bé không bị các vấn đề về tâm lý. Ngược lại, tinh thần rất lạc quan.

Cậu bé nhớ rất rõ từng cột mốc khi được bố mẹ đưa đi khắp các bệnh viện để chữa trị. Bảo kể, vào một buổi sáng cuối năm 2016, khi cháu mới 4 tuổi, khi ngủ dậy cháu thấy chân hơi đau. Khi bước xuống cầu thang, tôi đi lại rất khó khăn, phải bám chặt vào tường. Lúc đó, cơn đau nhẹ, cậu bé còn chịu được nên không nói với ai. Mãi đến tối, khi cơn đau tăng lên, tôi mới nói với bố mẹ. Cả gia đình không biết rằng đó là triệu chứng đầu tiên của bệnh ung thư xương.

Gia đình đưa Bảo đi khắp các bệnh viện, các bác sĩ chẩn đoán em bị viêm tủy xương. Bảo được cho uống thuốc kháng sinh, hết đau và trở về nhà nhưng vài ngày sau cơn đau lại hoành hành. Bố mẹ tôi tiếp tục đưa tôi đi khắp các bệnh viện.

Bảo được chuyển đến một bệnh viện lớn ở Hà Nội thì bất ngờ bị phát hiện mắc bệnh ung thư xương. Chị Lê Thị Phương, mẹ của cháu bé không giấu bệnh tình. Chị chia sẻ: “Lúc đó, tôi nói thẳng với con về tình trạng bệnh để cháu tỉnh táo trong quá trình điều trị, nếu điều trị tốt, con có niềm tin thì bệnh tật sẽ chiến thắng”.

Bảo lúc đó còn quá nhỏ, chưa biết ung thư là gì, nhưng thấy bố mẹ luôn động viên, giải thích cặn kẽ về bệnh nên cháu rất hiểu và nghe lời bố mẹ, ngoan ngoãn điều trị. Cháu Bảo được điều trị tại Bệnh viện K từ tháng 3/2017, qua 17 đợt hóa trị và 25 đợt xạ trị. Thời gian đầu hóa trị, bé bị nôn trớ, sức khỏe yếu nên đau nhức toàn thân, bà nội và bố mẹ phải bóp liên tục. Tuy nhiên, Bảo vẫn có ý thức cố gắng, cố gắng ăn uống để lấy sức chữa trị.

Người mẹ cho biết: “Lúc đầu tôi cũng sợ nhưng không bao giờ đòi về, chỉ khi đau quá tôi mới khóc”. Bảo cũng tìm thấy niềm vui cho mình trong phòng bệnh, anh cho biết: “Phòng có các cháu ở giường bên cạnh cũng bị bệnh, tôi thấy vui hơn vì có người tâm sự”.

Điều trị đến tháng 5/2018, Bảo xuất viện, hết đau chân, chạy nhảy được.

Bảo bắt đầu học ở trường, học thêm và trong vòng một tháng, em đã biết đọc, biết viết. Tuy nhiên, do không đủ bài nên Bảo phải ở lại lớp. “Học với các em nhỏ hơn, mình cũng thấy vui”, chàng trai nói.

Những tưởng tình trạng của cháu đã ổn định nhưng đến tháng 8/2019, chân phải của cậu bé lại bị sưng và đau. Nghi ngờ ung thư tái phát, người mẹ đưa con đi khám ở nhiều bệnh viện, kết quả chẩn đoán chỉ là viêm nhiễm. Bác sĩ kê đơn thuốc kháng sinh nhưng tình trạng không cải thiện.

Hai chân bên đùi phải ngày càng sưng to như quả bưởi, đau nhức. Đến cuối năm 2020, Bảo bắt đầu phải đi nạng hoặc ngồi xe lăn. Trong thời gian này, ngoài việc đến bệnh viện truyền thuốc kháng sinh để giảm đau, Bảo vẫn tập trung cho việc học. Cho đến tháng 5/2021, Bảo được chuyển đến Bệnh viện Tâm Anh để tìm hướng giải quyết.

Bảo ngồi xe lăn từ năm 2020. Ảnh: Nhân vật cung cấp

Bảo ngồi xe lăn từ năm 2020. Ảnh: Nhân vật được cung cấp

GS Dũng chẩn đoán ung thư xương đã di căn đến cột sống và não, ảnh hưởng đến chân trái. Ban đầu, các bác sĩ định phẫu thuật cắt bỏ phần dưới của cẳng chân và ghép vào mặt trên của đùi để cứu hai chân, nhưng tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch, ung thư đã di căn vào cột sống, chèn ép tủy sống nên chân trái bị yếu. , nếu phẫu thuật cũng khó đi lại. Các bác sĩ và gia đình quyết định cắt cụt chân.

Bảo được mẹ báo tin phải cưa chân. Lúc đầu, cậu bé hơi sợ hãi, hỏi mẹ: “Nếu chặt chân thì con sẽ bị cụt một chân, mẹ ơi, con có đi lại được không?”.

Phương giải thích: “Nếu không cắt thì tôi sẽ phải nằm thế này cả đời, nếu cắt đi thì nhanh lành, đi lại nhanh”.

Bảo đáp: “Mẹ và các bác sĩ chỉ làm những gì tốt nhất cho con”. Giọng Bảo vẫn đanh thép như mọi khi, nhưng nói chậm hơn vì mệt. Nhưng tôi tuyệt nhiên không khóc hay tỏ ra sợ hãi.

Các bác sĩ cho biết, mỗi hình thức điều trị ung thư đều mang đến những thách thức tâm lý riêng. Hầu hết bệnh nhân ung thư tin rằng phẫu thuật là cách chữa bệnh tốt nhất. Tuy nhiên, do tính chất xâm lấn, phẫu thuật khiến người bệnh cảm thấy sợ hãi, lo lắng, day dứt. Lúc này, cha mẹ cần động viên người bệnh bằng cách giải thích, an ủi, hoặc những giải pháp thiết thực sau phẫu thuật như phẫu thuật tạo hình, làm chân tay giả… cần được bàn bạc.

Nhiều bệnh nhân chỉ nghĩ đến ung thư là hoảng sợ, mất ăn, mất ngủ … Khi bệnh nhân có những phản ứng như né tránh, viện mọi lý do để trì hoãn, từ chối mổ vì quá lo sợ thì cần đến sự can thiệp của bác sĩ. bác sĩ tâm lý.

Theo bác sĩ, điều trị ung thư nhi khoa là một trong những phương pháp phức tạp nhất trong nhi khoa, đòi hỏi một đội ngũ bác sĩ chuyên khoa bao gồm bác sĩ chuyên khoa nhi, bác sĩ giải phẫu bệnh, bác sĩ X quang và bác sĩ phẫu thuật. bác sĩ phẫu thuật nhi khoa, xạ trị, y tá chuyên khoa nhi và những người hỗ trợ khác như bác sĩ dinh dưỡng, bác sĩ tâm lý, dược sĩ … Ở Việt Nam, bệnh nhi trầm cảm hoặc có vấn đề về tâm lý phải cần đến bác sĩ chuyên khoa vì điều trị ung thư khá hiếm.

Rất may mắn là bé Gia Bảo có tinh thần lạc quan và không gặp vấn đề gì về tâm lý. Tuy nhiên, theo bác sĩ, sau khi cắt chân, cha mẹ cần theo dõi sát sao diễn biến tâm lý của trẻ, kể cả khi trẻ lớn lên, trưởng thành. Hơn nữa, sau khi cắt bỏ chân, bệnh nhi có thể gặp các biến chứng nặng hơn do các bệnh lý toàn thân, đặc biệt có thể ảnh hưởng đến thần kinh nên tâm lý rất cần sự động viên của gia đình. tiêu điểm.

Bé Gia Bảo và mẹ trong quá trình điều trị.  Ảnh: Nhân vật cung cấp

Bé Gia Bảo và mẹ trong quá trình điều trị. Hình ảnh: Nhân vật được cung cấp

Bà Phương cho biết: “Gia đình luôn tôn trọng ý kiến ​​của con, coi con như người lớn, không áp đặt. Quá trình điều trị khiến con trưởng thành hơn”.

Bảo năm nay 10 tuổi nhưng mới học lớp Ba. Chị Phương cho biết: “Hôm qua, các y tá cũng bất ngờ, nghĩ nếu đi điều trị thì nghỉ học nhưng cháu vẫn đi học, trừ những lần nhập viện. Có lần Bảo còn đòi bố mẹ mang sách vở cho cháu.” . viện luyện thi ”.

Sau khi được mẹ thông báo về việc phải cắt bỏ chân, Bảo nằm ngoan trên giường bệnh. Người mẹ mang vài cuốn sách lên giường đọc cho con nghe, Bảo chăm chú lắng nghe. Cậu bé nói với mẹ: “Nếu sau này một bên chân của con không còn nữa, con càng phải cố gắng học tập thật tốt để không thua kém bạn bè mẹ nhé”.

Với mục tiêu thắp lửa niềm tin cho các em nhỏ mắc bệnh ung thư, Quỹ Hy vọng phối hợp với chương trình Ông mặt trời phát động chương trình Mặt trời hy vọng.
Một sự hợp tác nữa của các bạn là một tia sáng khác cho các thế hệ tương lai của đất nước.
Vui lòng xem thông tin chương trình đây.

Thúy Quỳnh