Đời Sống

Cuộc chiến 8 năm của một gia đình Hà Nội

Bé Ngọc Mai đã trải qua 9 lần phẫu thuật, 31 lần xạ trị, 26 lần hóa trị, những tưởng đã hết phác đồ thì “ánh sáng cuối đường hầm” bất ngờ xuất hiện.

Vào một buổi sáng mùa đông cách đây 8 năm, chị Ngọc Hà, 36 tuổi, ở quận Bắc Từ Liêm phát hiện chân phải của con trai mình bị sưng hạch. Nghĩ “nếu chân con gái có khối u thì xấu lắm” nên anh chị cho con vào viện mổ.

Kết quả sinh thiết cho thấy, hạch của Mai bị ung thư U cơ vân dạng nang, dạng ác tính. “Tôi suy sụp và phải đi cấp cứu 10 ngày”, Hà nói.

Ngọc Mai khi mới 6 tuổi, hàng ngày sau giờ học đều đến bệnh viện Bạch Mai để xạ trị.  Cung cấp ảnh gia đình

Ngọc Mai khi mới 6 tuổi, hàng ngày sau giờ học, cô đều đến bệnh viện Bạch Mai để xạ trị. Ảnh: Gia đình cung cấp

Tại thời điểm đó, Actinomincin Là hóa chất chính trong điều trị bệnh sarcoma, bệnh viện hết, tìm ở nhiều bệnh viện ở Việt Nam cũng hết. Bệnh được điều trị theo phác đồ của Singapore và Mỹ gia đình phải tự đặt thuốc ngoại. Vợ chồng chị Hà nghỉ việc để chăm con, tìm thuốc. Sau đó, họ kết hợp với một gia đình khác đặt thuốc đưa về Việt Nam, đồng thời chuẩn bị hộ chiếu phòng trường hợp bệnh tình của cháu bé nặng hơn sẽ ra nước ngoài.

Giá thuốc ban đầu là 800.000 đồng một lọ, nhưng theo thời gian đã tăng lên gần 4 triệu đồng. Anh Tuấn, một CSGT, đã phải trở lại làm việc sau vài tháng nghỉ việc. Để có tiền chữa bệnh, thuốc thang cho con, anh chấp nhận đi làm thuê ở tỉnh xa và làm thêm ngoài giờ.

Chị Hà, từng làm việc cho một tập đoàn mỹ phẩm nổi tiếng của Hàn Quốc, cũng xoay xở kiếm tiền ăn, tiền giường bệnh trong những ngày Ngọc Mai điều trị tại bệnh viện Nhi Trung ương. Khi đó, mỗi tối để dỗ con ngủ, chị tranh thủ ra ngoài chăm sóc da mặt cho nhân viên y tế và bán mỹ phẩm.

Thấy cảnh các mẹ vào viện chăm con khổ sở vì hàng tháng phải xếp hàng chờ đi vệ sinh, chị nảy ra sáng kiến ​​kinh doanh thêm cốc nguyệt san. Mỗi lần nhập viện, người phụ nữ nặng 45 kg này lại cõng con gái 27 kg, trên cổ đeo lủng lẳng một túi hồ sơ bệnh án, một chiếc iPad và 50 chiếc cốc nguyệt san. Chiều chị bế con xuống thư viện đọc sách, tôi xách đồ đi ship ở các khoa, phòng.

Những năm tháng luôn trĩu nặng nỗi lo tiền bạc, vợ chồng anh vẫn cảm thấy may mắn. Tại bệnh viện, họ đã chứng kiến ​​nhiều gia đình ở xa, bị bệnh tật của con mình đẩy đến cơ cực. Chị Hà không thể nào quên hình ảnh một người mẹ quê Nghệ An không thể nuốt nổi hoặc nhổ ra miếng cơm vừa cho vào miệng vì con gái nói: “Mẹ không cho con ăn à?”.

Cô gái bị ung thư máu, sau khi dùng một loại thuốc (hoặc corticosteroid) khiến cô ấy thèm ăn. Hôm đó, mẹ cho tôi hai bát phở và một con gà, tôi ăn cơm với nước lọc và ít đậu vàng nhặt ở chợ Chùa Láng. “Cô ấy phải cố ăn để đạt 50 kg và truyền máu cho con vì lúc đó ngân hàng máu của bệnh viện không đủ”, chị Hà nói.

Kể từ đó, chị Hà luôn chuẩn bị thêm một suất cơm để tặng người phụ nữ nghèo. Đáng buồn thay, không lâu sau đó, cô gái nhỏ đã qua đời. Nhiều đứa trẻ khác cũng vì hành trình chữa bệnh nghiệt ngã mà không thể chịu đựng được. Nhiều cặp vợ chồng cũng tan vỡ vì sự ra đi của con cái …

Bé Mai khi mới 6 tuổi được dì của bố cho ăn cháo.  Nghe tin cháu ngoại ốm, bà cụ từ Thanh Hóa vào thăm.  Cung cấp ảnh gia đình

Bé Mai khi mới 6 tuổi được dì của bố cho ăn cháo. Nghe tin cháu ngoại ốm, bà cụ từ Thanh Hóa vào thăm. Ảnh: Gia đình cung cấp

Những ngày Ngọc Mai chống chọi với bệnh tật, bà ngoại từ quê lên lo cơm nước đưa cô đi bệnh viện và phụ giúp chăm sóc em trai của Mai. Người anh họ của Tuấn, ngoài 80 tuổi, nghe tin bà Mai bị bệnh, từ Thanh Hóa vào cho cháu nội ăn bát cháo. Nhưng để có thể kiên trì được 8 năm, anh Tuấn và chị Hà đều thừa nhận có những lúc phải khâm phục nghị lực của con gái.

Đứa con gái nhỏ mới 5 tuổi ngày ấy đã biết nói với mẹ trước khi vào phòng mổ: “Con thấy hai hàm răng của con cắn vào nhau có nghĩa là con sắp tỉnh, mẹ phải đánh thức con. . “

Khi vào lớp 1, cháu đi học buổi sáng, buổi chiều phải vào viện xạ trị. Buổi trưa đi học về, tôi lấy ngay vở ra để viết. Bố mẹ bức xúc: “Đáng lẽ giờ này con phải đi ngủ để chiều còn vào viện”, Mai đáp: “Con ngồi sau xe bố tranh thủ ngủ”. Tôi sợ khi xạ trị xong sẽ không còn tỉnh táo để hoàn thành bài tập. Dù nằm viện nhiều hơn đi học nhưng hầu như năm nào Ngọc Mai cũng đứng đầu lớp.

Cả nhà tuân thủ phác đồ điều trị nhưng khối u cứ tái phát trở lại. Mỗi lần phẫu thuật, Mai lại rơi vào ranh giới sinh tử, rồi lại phải chịu đựng những cơn đau do hóa trị. Chị Hà cho biết không nhớ nổi những lần con mình bị ngộ độc phải đưa đi cấp cứu. “Lần đáng sợ nhất, tôi vừa cho nó ăn một miếng cơm, nó đã nôn ra đến ba bát máu”, người mẹ kể.

Năm 2017, khối u tái phát lần thứ 3, bác sĩ nói “hết kế hoạch, phải cắt cụt chân”. Anh Tuấn nhớ lại giây phút đó: “Năm năm kiên trì mà giờ phải cưa chân, chúng tôi hoảng quá”.

Nhưng trước khi cắt chân cho chị, bệnh viện đã tổ chức hội chẩn với các chuyên gia đầu ngành trong nước và chuyên gia tại Pháp, cuối cùng quyết định cắt 2/3 khối xương mác và lấy hết lớp cơ, chỉ để lại một ống đồng. Buổi tư vấn được ví như “ánh sáng cuối đường hầm” đối với cả gia đình anh Tuấn và chị Hà.

Kể từ đó, Mai bị mất ba dây thần kinh ở bàn chân phải nên không thể tự đi giày, dép xỏ ngón. Khi không thể lấy được tĩnh mạch ở tay và chân trái, cô ấy đã phải dùng kim tiêm vào chân phải. Cô bé nói với mẹ: “Việc cắt dây thần kinh hóa ra là một điều tốt mẹ ạ. Con không thấy đau nữa”.

Chị Hà và hai con gái trong mùa thu Hà Nội năm 2021. Ngọc Mai (phải) ngày nào là thiếu nữ.  Cung cấp ảnh gia đình

Chị Hà và hai con gái trong mùa thu Hà Nội năm 2021. Ngọc Mai (phải) ngày nào là thiếu nữ. Ảnh: Gia đình cung cấp

Năm ngoái, bác sĩ nghi ngờ vẫn còn tế bào ác tính nên chị Mai trải qua ca mổ thứ 9, cắt bỏ khối u xơ còn sót lại. Sau khi phẫu thuật, bác sĩ động viên gia đình: “Tế bào ung thư đã hết. Chắc chắn từ nay không bị tái phát nữa”.

Sau nhiều năm lâm bệnh, vợ chồng anh Tuấn luôn bình an như ngọn đèn trước gió. Những lời động viên của bác sĩ dù chưa hoàn toàn thuyết phục nhưng đã có thể mang đến cho phụ huynh này một giấc ngủ ngon.

Một ngày gần đây, chị Hà nói với con gái rằng: “Mẹ thấy con may mắn hơn các bạn khác. Đời người ai cũng phải trải qua những niềm vui, nỗi buồn. Bạn bè chưa trải qua thì con đã nhiều lần vào sinh ra tử”.

Em Hoàng Ngọc Mai hiện đang là học sinh lớp 8 Trường THCS Phú Diễn cũng tin lời mẹ nói là thật.

Phan Dương

Với mục tiêu truyền niềm tin cho các bệnh nhi ung thư, Quỹ Hy vọng phối hợp với chương trình Ông mặt trời phát động chương trình Mặt trời hy vọng. Một sự hợp tác nữa của các bạn là một tia sáng khác cho các thế hệ tương lai của đất nước. Vui lòng xem thông tin chương trình ở đây.

.

Nguồn: https://vnexpress.net/cuoc-chien-8-nam-cua-mot-gia-dinh-ha-noi-4385294.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Back to top button