Tin Tức

Cuộc sống khốn khó của những người mù vắng khách tẩm quất giữa đại dịch Covid-19

Người cha mù và nỗi cay đắng khi không có tiền mua sách cho con

Gần 4 tháng nay, kể từ khi dịch Covid-19 bùng phát tại Hà Nội, anh Nông Văn Quốc (39 tuổi, quê xã An Lạc, huyện Hạ Lang, tỉnh Cao Bằng) đang làm việc tại một tiệm massage. rơi vào tình trạng thất nghiệp. Kể từ đó, anh Quốc và một số nhân viên khiếm thị khác chỉ có thể lang thang ra vào tại cơ sở số 2, ngõ 396 Trương Định, phường Tương Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Hà Nội: Cuộc sống khốn khó của những người mù làm việc nhiều tháng liền trong trận đại dịch Covid-19 - Ảnh 1.

Anh Nông Văn Quốc (ảnh trái) cùng các đồng nghiệp ở cơ sở 2, ngõ 396 Trương Định, phường Tương Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội thất nghiệp nhiều tháng nay do ảnh hưởng của dịch Covid-19. . Ảnh: Gia Khiêm

Ánh cho biết, khi mới sinh ra. Anh ấy thiệt thòi hơn các bạn cùng lứa tuổi. Khi lên 3 tuổi, đôi mắt của Quốc mờ dần rồi mù vĩnh viễn. Cuộc sống của anh quanh năm chìm trong bóng tối. Tất cả các hoạt động phải được truy tìm thông qua bàn tay.

Qua mai mối, anh cưới được người vợ mù và sinh được hai người con. Bé gái đầu năm nay 6 tuổi, sắp vào lớp 1, bé trai thứ hai hơn 2 tuổi. Cuộc sống ở quê khó khăn, anh động viên vợ ở nhà chăm hai con. Những tháng không có dịch, anh Quốc cũng dành dụm được 4-5 triệu đồng gửi về quê để vợ lo cho hai con. Nhưng mấy tháng nay, anh không kiếm được tiền, khiến cuộc sống vốn đã khốn khó của gia đình anh càng thêm cơ cực.

Hà Nội: Cuộc sống khốn khó của những người mù làm việc nhiều tháng trời trong đại dịch Covid-19 - Ảnh 2.

Cuộc sống khó khăn, anh Quốc vẫn chưa thể mua sách cho con gái 6 tuổi khi năm học đến gần. Ảnh: Gia Khiêm

“Mấy tháng nay tôi không kiếm được đồng nào, may mà anh chủ cơ sở cũng khiếm thị đã thương tình giúp đỡ, lo chỗ ở miễn phí cho chúng tôi mấy tháng nay. Thời gian Hà Nội tạm dừng dịch.” Sinh hoạt, tôi cũng muốn về nhà, nhưng nghĩ đến cũng chẳng kiếm được tiền, con còn nhỏ, chi phí sinh hoạt đắt đỏ nên tôi quyết định ở lại, nhưng chờ ngày này qua ngày khác, dịch bệnh vẫn hoành hành. Nó vẫn chưa kết thúc ”, Quốc nói.

Vừa nói, anh Quốc vừa gượng cười cho biết, năm nay con gái anh vào lớp 1. Chỉ còn vài ngày nữa là cháu sẽ chính thức bước vào năm học mới. Đến nay, vợ chồng anh vẫn chưa có tiền mua sách vở cho con học.

“Tôi gọi điện hỏi ‘Bố bao giờ mua sách cho con’. Nghe con gái nói mà lòng chua xót. Con còn nhỏ nhưng thiệt thòi hơn các bạn vì bố mẹ cũng khó tính. Tôi kể khi mọi chuyện đã qua. khoảng cách xa bố gửi tiền mua sách cho con, giờ không biết đưa sách cho con, cũng muốn đi làm kiếm tiền lo cho con nhưng giờ dịch Covid-19 không làm được. làm gì cũng khó, kiếm việc khác cũng không có ”, anh Quốc chia sẻ.

Anh Ánh thỉnh thoảng gọi điện động viên vợ cố gắng chăm sóc hai con ở nhà. Anh cũng mong bệnh dịch sớm qua đi để có thể lo cho gia đình. “Tôi cảm nhận được hình ảnh của các con qua bàn tay và mọi người mô tả. Trong suy nghĩ của tôi, hai bé rất xinh xắn, đáng yêu. Đó cũng là động lực để tôi cố gắng dù khó khăn trước mắt”, anh nói. Hy vọng Tổ quốc.

Mong bản dịch sớm qua

Cùng cảnh tại cơ sở chữa bệnh quất cảnh với anh Quốc còn có chị Triệu Thị Huệ (32 tuổi, quê xã Dương Sơn, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn). Hơn nửa năm nay chị Huệ không về quê thăm con. Con gái chị Huệ năm nay 8 tuổi, chuẩn bị vào lớp 3. Vì dịch bệnh nên chị chưa thể mua đủ sách cho con.

Hà Nội: Cuộc sống khốn khó của những người mù làm việc nhiều tháng liền trong trận đại dịch Covid-19 - Ảnh 3.

Triệu Thị Huệ gửi con cho ông bà ngoại chăm sóc và ra Hà Nội đi làm thêm nhưng đã vắng bóng nhiều tháng nay sau khi cơ sở dưỡng lão đóng cửa. Ảnh: Gia Khiêm

“Kể từ ngày cháu ra đời, cháu phải nhờ gia đình lo mọi việc, mọi người giúp chăm cháu và cho cháu đi học. Tôi để cháu ở nhà lên Hà Nội làm việc với hy vọng kiếm được tiền.” Nhưng vì dịch bệnh nên công việc bị ảnh hưởng. Từ đầu năm đến nay, tôi đi làm được vài ngày thì nghỉ vì dịch ”, chị Huệ cho biết.

Tiếp lời chị Huệ, chị Đào Thị Định (32 tuổi, quê xã Phú Sơn, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang) cũng chịu nhiều thiệt thòi khi bị mù từ nhỏ. Cuộc sống ở quê khó khăn, lại sinh ra trong một gia đình đông anh chị em nên nhiều năm nay Định lên Hà Nội làm dâu kiếm sống.

“Lần trước, tôi cũng muốn về, nhưng dịch bệnh phức tạp, tôi không dám về, nếu về quê thì phải đưa đi cách ly tập trung, đi lại khó khăn. Giờ tôi bị không còn gì trong người. Tôi mong bệnh dịch. Sớm chấm dứt để không ai phải khổ nữa “, anh Định nói thêm.

Hà Nội: Cuộc sống khốn khó của những người mù làm việc nhiều tháng trời trong đại dịch Covid-19 - Ảnh 4.

Mấy tháng nay, bà Lê Kim Dung cũng gặp không ít khó khăn khi giúp đỡ nhân viên do đại dịch thất nghiệp. Ảnh: Gia Khiêm

Chia sẽ với PV Dân ViệtChị Lê Kim Dung (37 tuổi, chủ bệnh viện mù Kim Dung) chia sẻ, chị cũng bị mù từ nhỏ. Bản thân cô sống trong một môi trường chỉ bao phủ một màu đen. Dù nhận được sự quan tâm của gia đình, xã hội nhưng cô vẫn không thể nguôi ngoai mặc cảm của một cô gái khiếm thị mang mảnh đời bất hạnh.

Cuộc sống của Dũng tiếp tục kéo dài với quá nhiều nỗi đau và nỗi buồn. Nhiều lúc cô luôn trăn trở và mong ước sẽ tìm được một công việc phù hợp để lo cho bản thân để không phải phụ thuộc vào người khác.

“Vậy là ước nguyện của tôi đã được thực hiện. Năm 2008, tôi lập gia đình. Giờ tôi đã có gia đình và hai con nhỏ. Là một cô gái khiếm thị, tôi luôn hiểu mong muốn của những người cùng cảnh ngộ. Làm sao để tìm được một công việc phù hợp với mọi người, để ít nhất bạn có thể chăm sóc bản thân.

Năm 2012, vợ chồng tôi mở trung tâm cai nghiện ma túy. Sau này, khi trung tâm được thành lập, tôi đã nhận dạy nghề miễn phí và tạo việc làm cho nhiều bạn khiếm thị. Kể từ đó, gia đình và bạn bè của tôi đã có thu nhập chính từ việc phủ bạt. Nhưng do dịch bệnh kéo dài nên nhiều tháng nay, chúng tôi mất việc làm, không có thu nhập ”, ông Dũng nói.

Hà Nội: Cuộc sống khốn khó của những người mù làm việc nhiều tháng trời trong đại dịch Covid-19 - Ảnh 6.

Bữa cơm giản dị chứa đầy đồ cứu trợ của gia đình chị Dung và nhiều cán bộ khiếm thị. Ảnh: Gia Khiêm

Ngoài việc chăm lo cho gia đình, những ngày qua, chị Dung cố gắng chu cấp đầy đủ tiền ăn, sinh hoạt hàng ngày cho nhân viên. Cuộc sống đối với những người bình thường vốn đã khó, nhưng với những người khiếm thị như Dũng, khó khăn lại càng nhân lên gấp bội.

“Dịch bệnh kéo dài khiến cuộc sống của chúng tôi gặp nhiều khó khăn, mấy tháng nay không kiếm được tiền, phải lo tiền ăn ở cho 4 nhân viên, một số bạn khác được người thân đưa đón từ trước.

Nhiều lần tôi cũng muốn bỏ cuộc nhưng cứ nghĩ nếu buông xuôi sẽ dẫn đến hơn 10 người nghèo thất nghiệp. Chính vì vậy mong muốn lớn nhất của tôi là giúp mọi người có công ăn việc làm để cuộc sống của họ có ý nghĩa, nhưng khó khăn trong thời điểm đại dịch kéo dài như thế này ”, anh Dũng nói.

Bữa cơm trưa của gia đình chị Dung và mọi người chỉ đơn giản là một đĩa cá khô, một đĩa rau muống luộc và trứng rán. Toàn bộ lương thực do UBND, MTTQ phường Tương Mai và một số người thân quen hỗ trợ. Dũng mong dịch sớm chấm dứt để mọi người tiếp tục làm việc. Có như vậy, cuộc sống của những con người vốn đã khốn khó, thiệt thòi lại bớt ngán ngẩm …

Trao đổi với PV Dân ViệtBà Đào Thị Thu Hằng, Chủ tịch UBND phường Tương Mai cho biết, những trường hợp khó khăn sinh sống trên địa bàn đều được UBND phường quan tâm, hỗ trợ.

“Tính đến thời điểm hiện tại, chúng tôi đã hỗ trợ 1.830 suất quà cho các đối tượng có hoàn cảnh khó khăn là người thuê trọ, sinh viên, người có hoàn cảnh khó khăn do ảnh hưởng của dịch Covid-19”, bà Hằng thông tin.

.

Nguồn: https://danviet.vn/ha-noi-cuoc-song-khon-kho-cua-nhung-nguoi-mu-vang-khach-tam-quat-giua-dai-dich-covid-19-20210828210517065.htm

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Back to top button