Đời Sống

Những đứa con miền Tây chật vật nuôi dưỡng ước mơ giảng đường

Cuộc sống đầy khó khăn và nghị lực của hai tân sinh viên Phúc Hậu và Cẩm Tiên – Video: BÀU DAU – ĐẶNG TUYẾT – HUỲNH VY – TRỊNH TRÀ

Những đứa trẻ miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ dạy học - Ảnh 2.

Nguyễn Phúc Hậu cùng anh và em họ sống trong căn nhà tạm bợ trong khuôn viên nghĩa trang liệt sĩ tỉnh An Giang từ nhiều năm nay – Ảnh: BUDIO

Công việc vất vả, thiếu thốn là thế nhưng các em chưa bao giờ từ bỏ việc cắp sách đến trường, ngày đêm ấp ủ ước mơ trên giảng đường đại học.

Đó là Nguyễn Phúc Hậu (tân sinh viên chuyên ngành Marketing, Trường Đại học Nam Cần Thơ) mồ côi cha từ khi mới sinh, sống với ông bà nội tại nghĩa trang. Hay Trần Thị Cẩm Tiên (tân sinh viên chuyên ngành Ngôn ngữ Anh, Trường ĐH Công nghệ Thực phẩm TP.HCM) vừa ôn thi vừa cầu nguyện cho bố mẹ được bình an giữa đại dịch COVID-19. Không khuất phục trước số phận, các sinh viên đã biến ước mơ đại học của mình thành hiện thực.

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 3.

Hậu tham gia buổi học trực tuyến đầu tiên của Trường ĐH Nam Cần Thơ qua điện thoại – Ảnh: BÁU ĐU

Học tại nghĩa trang nuôi dưỡng ước mơ vào đại học

Căn nhà số 514, khóm Hòa Long 3, thị trấn An Châu, huyện Châu Thành, An Giang – nơi cháu Nguyễn Phúc Hậu sống cùng ông bà ngoại – thuộc khuôn viên nghĩa trang liệt sĩ tỉnh An Giang, do địa phương lập nên để ông nội cháu ở tạm. để trông coi nghĩa trang, khi về hưu ông giao lại.

Căn nhà của ông bà tuy đơn sơ chỉ vài tấm tôn, bạt che tứ phía nhưng chan chứa nghĩa tình. Cả tuổi thơ sống ở nghĩa trang, nhiều người nghe qua cũng có chút rùng mình, nhưng với Hậu, đó là những ngày bình yên nhất. Sau giờ học, em quanh quẩn trong khu vườn nhỏ để giúp ông ngoại chăm sóc cây cối.

Năm 13 tuổi, Hậu được mẹ đón vào Bình Dương sống cùng cha dượng để đi học. “Cháu bị bố dượng bạo hành … Bố cháu lấy khúc gỗ dài người ta dùng làm móc phơi quần áo đánh cháu. Lần sau nặng hơn lần trước, may nhờ có người hàng xóm chạy sang can ngăn nên cháu.” chạy thoát được, lúc đó mẹ nó đi làm cũng bỏ việc chạy về ngay với tôi ”, chị Hậu nghẹn ngào kể.

Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khiến tôi gần như suy sụp, chỉ biết co ro trong phòng, không nói chuyện với ai. Bà nội nghe tin, bắt xe từ An Giang lên Bình Dương ngay. Ra đến nơi, cô ấy nói một câu khiến mọi sợ hãi của tôi tan biến: “Con về ở với bà ngoại, tuy thiếu ăn nhưng bà sẽ lo cho con ăn học đến nơi đến chốn. . ” Nhờ sự động viên, quan tâm, chăm sóc của cô, em dần lấy lại được tự tin và cố gắng trong học tập.

Vì vậy đầu năm lớp 9, Hậu về An Giang ở với ông bà ngoại. Bà tôi chạy xe ôm để kiếm thêm thu nhập. Ngoài Hậu, ông bà nội còn nuôi một người em họ (con của dì) bị bại não, không được sống như người bình thường. Anh tôi ngoài việc bảo vệ nghĩa trang, làm cỏ, tưới hoa… còn tận dụng những khoảng đất trống xung quanh để trồng thêm vài cây cảnh, lâu lâu bán cũng kiếm được ít tiền.

Đến năm Hậu vào lớp 12, ông nội đã đến tuổi nghỉ hưu, gia đình không thể tiếp tục ở trong căn nhà ở nghĩa trang. Các nhà hảo tâm đã hỗ trợ một căn nhà mới tại xã Bình Thủy, huyện Châu Phú, An Giang để ông bà và em trai có nơi ở mới. Anh tiếp tục xin vào làm bảo vệ cho một trường mầm non trên địa bàn thị trấn An Châu nhưng phải nghỉ việc gần 3 tháng nay do dịch bệnh.

Về phần Hậu, nhờ địa phương thương yêu nên được tiếp tục ở nhà cũ, để đến năm học mới đi học được thuận tiện. Một lần nữa, Hậu phải sống xa ông bà ngoại. Sau tất cả, dù khó khăn chồng chất nhưng may mắn vào năm cuối cấp 3, Hậu gặp được cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Thu Trang, ân nhân lớn của cuộc đời mình.

“Cô Trang không chỉ động viên tinh thần, dạy dỗ tôi trong học tập mà khi biết hoàn cảnh của tôi, cô đã âm thầm tài trợ toàn bộ tiền học, hàng tuần còn cho tôi tiền ăn thêm”. Kể lại đầy xúc động.

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 4.

Em Hậu nhìn lại những tấm bằng khen thể hiện hành trình nỗ lực của mình trước khi gỡ xuống và trả lại nhà cho chính quyền địa phương – Ảnh: MUA

Khi được hỏi về cậu học sinh có số phận kém may mắn, cô Nguyễn Thị Thu Trang – giáo viên Trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, thị trấn An Châu, huyện Châu Thành, An Giang – cho biết Hậu là một học sinh ngoan, chăm chỉ. từng bước trở thành học sinh giỏi.

“Có lần, Hậu nói với em rằng, cô ơi, em sẽ cố gắng học hành và thành đạt, đi ô tô về thăm cô ấy. Suy nghĩ ngây ngô của cô ấy khiến tôi xúc động và nhớ mãi. Hay khi nghe tin cô ấy đỗ đại học, tôi mừng lắm”. . Đó cũng là kết quả xứng đáng cho sự nỗ lực không ngừng của Hậu trong suốt 3 năm học “- cô Trang chia sẻ.

Thương bố mẹ vất vả giữa đại dịch

Còn cháu Trần Thị Cẩm Tiên hiện đang ở với bà ngoại (số nhà 299, khóm Hòa Long 3, thị trấn An Châu, huyện Châu Thành, An Giang). Cách đây 2 năm, bố mẹ tôi lại một lần nữa đưa đứa em út mới vài tháng tuổi vào Bình Dương làm việc kiếm sống. Anh trai đã lập gia đình và có cuộc sống riêng. Mọi chi phí sinh hoạt của cô đều dựa vào số tiền bố mẹ dành dụm gửi về khoảng 1,5 triệu đồng / tháng. Còn bà nội ở nhà phơi thóc, bán mấy hôm cũng được vài chục nghìn.

Trước khi bùng phát, mẹ em khoác ba lô cõng em út đi bán vé số, lượm ve chai. Bà nội vì thương và đau buồn nên cũng nhiều lần tìm cách đón cháu ngoại nhưng bà đã ngoài 80 tuổi, sức khỏe lên xuống thất thường, làm sao có thể chăm cháu tốt được. Giọng Tiến đứt quãng, cố kìm nước mắt kể lại quãng thời gian khó khăn trước thềm đại học.

“Khi nghe tin mẹ bị F0, tôi và bà lo lắng cả đêm không ngủ được. Chỉ mấy ngày nữa, bà tôi gầy đi, mắt trũng sâu. Mỗi ngày đi học về, tôi đều mở. điện thoại thì thấy tin nhắn mẹ kể, qua điện thoại mẹ nói bị sốt, nhức đầu, mất khứu giác, vị giác … Tôi cố gắng lắm mới không khóc, sợ mẹ lo lắng thêm. Tôi chỉ biết khuyên mẹ cố gắng ăn uống, giữ tinh thần lạc quan, Con út đang đợi mẹ về ”, chị Tiên nghẹn ngào nói.

Một đêm, Tiên ngồi học và ngủ gục trên bàn đến hơn 1h sáng thức dậy thấy mẹ nhắn tin từ khu cách ly điều trị COVID-19. Mẹ khuyên anh em Tiến cố gắng sống hòa thuận, chăm sóc nhau để khi mẹ mất không còn lo được cho con. Mẹ là người vụng về nhắn tin, ngày thường mẹ ít nói chuyện với con nhưng tối hôm đó mẹ lại nhắn tin nhiều khiến Tiến khóc.

May mắn thay, người mẹ cũng vượt qua được cửa ải nguy hiểm, ra khỏi khu vực cách ly và trở về. Đồng thời, công ty nơi bố tôi làm việc cũng phải đóng cửa vì F0. Bố và mẹ đều mất việc, lao đao giữa cơn dịch bệnh không làm được gì, đành nhờ những gói cứu trợ của nhiều nhà hảo tâm mới vượt qua được.

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 6.

Trần Thị Cẩm Tiên làm thủ tục nhập học, vừa mừng vừa lo – Ảnh: BÁU ÂU

Cẩm Tiên tâm sự, lần đầu tiên cô nhận ra gia đình không có khả năng học đại học là năm cô 15 tuổi (lớp 9). Trong suy nghĩ của tôi lúc đó, mới 15 tuổi, tôi đã có thể gánh vác trách nhiệm, làm một công việc nào đó như giúp việc nhà hàng, rửa bát, phục vụ đồ ăn… cũng là một cách kiếm tiền, hãy chờ đợi đến khi nào. 18 tuổi để đi. Bình Dương đoàn tụ với bố mẹ, vào công ty làm công nhân.

“Thương bố mẹ, em vừa học vừa làm phụ hồ ở quán cà phê gần nhà, mỗi giờ kiếm 12.000 đồng. Có lần em làm đến hơn 10h đêm mới dọn dẹp xong ở quán, đến khuya mới về nhà, hôm sau.” Sáng mẹ gọi lại cho một trận đáng nhớ, nhưng tôi vẫn lén đi làm đến năm lớp 12 thì nghỉ, tập trung ôn thi cho kỳ thi tuyển sinh ”- Tiến nhớ lại.

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 7.

Tiên và bà lại lật giở từng tấm bằng khen, minh chứng cho chặng đường gian nan vừa kết thúc, để bước sang một trang mới của cuộc đời – Ảnh: BÁU ĐU

Mong các bạn luôn lạc quan

Sáng ngày 21 tháng 9, Tuổi Trẻ Online Khi gọi vào số điện thoại của anh Trần Văn Hòa, 3 người con của Tiến (tạm trú tại khu nhà trọ khu phố 6, đường N5, ấp Thế Hòa, thị xã Bến Cát, Bình Dương) thì mẹ anh này bắt máy.

Qua điện thoại, giọng nói của một người phụ nữ miền Tây giản dị ngập ngừng từng hồi. Chị mới cách ly về được 10 ngày mà hôm nay lại thu dọn đồ đạc cho chồng đi cách ly điều trị … Chị Trang vẫn chưa kịp gọi điện báo cho Tiến biết anh Hòa bị F0. Tiên thường tâm sự với bố qua màn hình điện thoại rằng khi lên đại học sẽ đi học thêm và dạy kèm tiếng Anh, kiếm thêm tiền, giúp bố mẹ bớt đi một phần gánh nặng.

“Cánh cửa đại học của con trai mở ra, vợ chồng tôi vất vả chống chọi với dịch bệnh, không thể đồng hành cùng con. Bé Tiên hứa sẽ phấn đấu đạt kết quả tốt nhất để khi ra trường xin việc làm. phiên dịch. cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam, kiếm được nhiều tiền để bố mẹ bớt vất vả, đỡ đần bà nội già yếu ”, chị Trang thở dài.

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 8.

Đồ họa: NGỌC THANH

Trẻ em miền Tây vất vả nuôi dưỡng ước mơ đi học - Ảnh 9.

Đồ họa: NGỌC THANH

* Tân sinh viên có khó khăn hoặc người giới thiệu có thể gửi hồ sơ xin học bổng Tiếp sức đến trường ở đây: tiepsuc.tuoitre.vn.

.

Nguồn: https://tuoitre.vn/nhung-dua-con-mien-tay-chat-vat-nuoi-duong-uoc-mo-giang-duong-20210922202520318.htm

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Back to top button