Giáo Dục

Nỗi buồn chưa nguôi ngoai của cậu học trò mồ côi vì Covid

Từ đầu năm học đến nay, ngày nào cậu bé Võ Nguyễn Gia Phúc, học sinh lớp 6A4 Trường THCS Chi Lăng (Q.4, TP.HCM) lại học trực tuyến bằng chiếc điện thoại cũ của bố trước đây. .

Võ Văn Nho – cha của Gia Phúc – đã chết vì Covid-19 trong 49 ngày qua. Cậu bé là một trong số hơn 1.500 học sinh ở TP.HCM bỗng chốc mồ côi vì đại dịch Covid-19.

Sáng 5/8, sau khi mang đồ ăn sáng cho bố đang cách ly Covid-19 điều trị tại nhà, Phúc quay sang dì út Thy thì thấy bố rất mệt, mắt đỏ hoe như muốn khóc.

Mọi người trong nhà nhanh chóng gọi xe cấp cứu đưa anh Nho đi bệnh viện nhưng chỉ hai ngày sau anh đã tử vong. Sáng 5/8 đó là lần cuối cùng Phúc nhìn thấy bố.

Nỗi buồn không nguôi của cậu học sinh mồ côi vì Covid-19
Phúc nhiều lần ôm di ảnh bố khóc nức nở

Nhưng cơn ác mộng Covid-19 chưa dừng lại ở đó với cậu bé 11 tuổi và cả gia đình trong căn nhà nằm trong con hẻm nhỏ trên đường Đoàn Văn Bơ, P.9, Q.4, TP.HCM.

“Sau khi anh Nho mất, cả gia đình chúng tôi đều được phát hiện mắc bệnh Covid – bố mẹ, hai anh chị em, tôi và con gái tôi nữa, cháu Phúc, trong đó cháu Phúc chỉ bị bệnh nhẹ, những người khác cũng dần khỏi bệnh. , nhưng bố mẹ tôi đã không qua khỏi.

Sau khi anh Nho mất, bố mẹ tôi vất vả mấy ngày thì phải vào bệnh viện. Mẹ tôi nằm viện khoảng một tháng rồi bà ra đi. Bố tôi cũng qua đời sau khoảng 10 ngày lâm bệnh tại quê nhà. Đến giờ, tôi vẫn không thể tưởng tượng được tại sao cơn ác mộng này lại xảy ra với gia đình chúng tôi ”, bà Thy, dì của Phúc buồn bã nói.

Hơn một tháng nay, Phúc – trong cảnh gia đình lục đục – đã khóc rất nhiều.

Ba Phúc là nhân viên bảo vệ một siêu thị ở Nhà Bè, mới 40 tuổi đã có con và một mình Phúc nên rất được bố cưng chiều. Mỗi khi đi làm về, ba đứa con quấn quít, anh Nho thường cho. Ông bà là người chăm sóc em từ nhỏ, kèm cặp em khi bố mẹ bận đi làm kiếm sống. Đột ngột mất đi 3 người thân thiết nhất, Phúc lao đao.

“Mẹ của Phúc trước đây làm thợ may, về quê ở Tiền Giang trước khi dịch bệnh bùng phát và mắc kẹt ở đó cho đến nay, hiện Phúc đang sống với mẹ con tôi.

Trước giờ có bố, có ông bà nội, thỉnh thoảng Phúc cũng mè nheo, nhõng nhẽo nhưng từ ngày bố mất và ông bà nội mất, cháu tôi như ý thức được hoàn cảnh của mình, rất ngoan ngoãn và cũng trầm tính hơn ”- chị Thy nói.

Khi hỏi Phúc về bố của mình, cậu bé chỉ đáp nhẹ nhàng “Con nhớ bố” rồi không nói gì thêm. Còn chị Thy cho biết, trước đây anh Phúc hay nhìn ảnh hai, ba đứa con cất trong điện thoại rồi khóc. Cô Thy phải “dọa” xóa hết ảnh, cậu bé năn nỉ để lại một cái để xem cho khỏi nhớ, giờ lại dùng ảnh đó để đặt màn hình.

“Phúc còn nhỏ vậy mà lại mất đi những người gắn bó với mình nhất nên buồn lắm. Bản thân tôi cũng ở tuổi này mà bỗng dưng mất cha mẹ, mất em trai, tôi không thể bình thường trở lại được nữa.” .

Tôi cũng phải ẩn trang cá nhân của anh tôi trên Facebook, Zalo để anh không xem được nữa. Nhiều đêm cháu Phúc trằn trọc không ngủ được và khóc, tôi biết cháu nhớ bố lắm nhưng nhiều khi phải bỏ qua, để cháu giải tỏa cảm xúc, bình tĩnh lại ”.

Biết Phúc còn rất buồn nên trong năm học, cô Thy đã trao đổi trước với cô giáo chủ nhiệm về hoàn cảnh của em.

“Hằng ngày, tôi vẫn kèm cặp Phúc học sáng, tối làm bài, nhưng trình độ của cháu cũng chỉ giúp được phần nào. Tôi hỏi cô giáo chủ nhiệm có vấn đề gì thì cô chỉ bảo để tìm cách giúp. . Tôi đã vượt qua khoảng thời gian buồn bã này. “

Cô giáo Trần Thị Duyên, chủ nhiệm lớp 6A4 Trường THCS Chi Lăng (Q.4, TP.HCM) cho biết cũng rất bức xúc về hoàn cảnh của cháu bé.

“Đây là năm cấp 3 chúng tôi chưa gặp nhau, hoàn cảnh của Phúc rất buồn và khó khăn vì mẹ đi xa, Thy đang chăm cháu cũng thất nghiệp từ khi bắt đầu có dịch.” .và có con đang học lớp 12. Vợ chồng anh Phúc cũng không có thu nhập từ 4 tháng nay.

Phúc vẫn tham gia các lớp học trực tuyến cùng bạn bè, nhưng thỉnh thoảng nghỉ giải lao, tôi biết em vẫn chưa thể bình tĩnh để tập trung vào việc học.

Phụ huynh trong lớp cũng là những người lao động nghèo, không thể nuôi được Phúc cũng như một số học sinh khó khăn khác trong lớp. Lúc này, tôi chỉ biết động viên Phúc và gia đình, chỉ mong sao thời gian học trở lại trường, Phúc được gặp gỡ, giao lưu với bạn bè, thầy cô thì tâm lý và việc học của em sẽ tốt hơn. . Và tôi cũng mong các nhà hảo tâm giúp đỡ để tôi và gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn này ”.

Phương Chi

Hơn 1.500 học sinh ở TP.HCM mồ côi vì Covid-19

Hơn 1.500 học sinh ở TP.HCM mồ côi vì Covid-19

Dịch Covid-19 tại TP.HCM, 1.517 học sinh rơi vào trại trẻ mồ côi. Trong số này, gần 500 em là học sinh tiểu học.

.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/goc-phu-huynh/noi-buon-chua-nguoi-ngoai-cua-cau-hoc-tro-mo-coi-vi-covid-778505.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button