Giáo Dục

Quy tắc viết câu tiếng Anh

Bạn cần nắm vững các phần cơ bản của câu, các loại mệnh đề và các loại câu để viết tiếng Anh đúng ngữ pháp.

Các phần cơ bản của một câu

Mỗi câu đều cần ít nhất một động từ và một chủ ngữ. Động từ chỉ hành động và chủ ngữ là chủ thể thực hiện hành động.

Ví dụ: “Tôi đang đợi” (tôi đang đợi). Trong đó, “am wait” là động từ (động từ chính là “wait”, được chia ở thì hiện tại tiếp diễn). Chủ ngữ là “Tôi”.

Tuy nhiên, câu lệnh mệnh lệnh là một ngoại lệ đối với quy tắc trên. Trong câu mệnh lệnh, bạn chỉ cần một động từ, chủ ngữ được hiểu là người mà bạn đang nói chuyện.

Ví dụ: “Ngừng lại!” (Ngừng lại).

Một số câu có thể thêm một tân ngữ.

Ví dụ: “Bạn của tôi cho tôi mượn máy tính của họ”. (Bạn tôi đã cho tôi mượn máy tính của tôi). Trong câu này, “lends” là động từ và “my buddy” là chủ ngữ. “Máy tính” là tân ngữ trực tiếp – vật cho vay. Tân ngữ gián tiếp là “me”, nằm giữa động từ và tân ngữ trực tiếp.

Bạn có để ý rằng chủ ngữ sử dụng đại từ “tôi” nhưng tân ngữ là “tôi” không? Đại từ chủ ngữ và đại từ tân ngữ là khác nhau. Vì vậy, hãy đảm bảo sử dụng nó một cách chính xác. Bên cạnh đó, bạn cũng cần biết rằng chỉ những động từ bắc cầu mới có thể sử dụng tân ngữ.

Quy tắc ngữ pháp trong câu

Ngoài việc biết các phần của câu, bạn cũng phải tuân theo các quy tắc ngữ pháp:

– Viết hoa chữ cái đầu tiên của từ đầu tiên trong câu.

– Kết thúc câu bằng dấu chấm, dấu chấm hỏi, dấu chấm than hoặc dấu ngoặc kép.

– Các thành phần trong câu hầu hết theo thứ tự: chủ ngữ đứng trước, động từ đứng sau, bổ ngữ.

Nếu chủ ngữ ở số ít thì động từ cũng phải ở số ít. Ngược lại, chủ ngữ ở số nhiều thì động từ phải ở số nhiều.

Các loại mệnh đề trong câu

Nếu mỗi câu đơn giản theo công thức “chủ ngữ + động từ + tân ngữ” thì các bài báo hay sách báo sẽ rất nhàm chán. Đó là lý do tại sao tiếng Anh đã phát triển một số cấu trúc câu để làm cho mọi thứ trở nên thú vị và cung cấp nhiều lựa chọn hơn cho việc nói và viết.

Trước khi học các cấu trúc câu khác nhau đó, điều quan trọng là phải hiểu các mệnh đề trong câu. Mệnh đề là một nhóm từ có chứa chủ ngữ và động từ. Đôi khi một mệnh đề tự nó là một câu hoàn chỉnh, nhưng những lần khác nó chỉ là một phần bổ sung.

Một mệnh đề là một câu hoàn chỉnh được gọi là một mệnh đề độc lập.

Ví dụ: “We will eat dinner at five” (Chúng tôi sẽ ăn tối lúc 5 giờ chiều).

Một mệnh đề không phải là một câu hoàn chỉnh được gọi là mệnh đề phụ thuộc, có chức năng bổ sung cho mệnh đề độc lập, cung cấp thêm thông tin cần thiết.

Ví dụ: “Những con đường băng giá vì trời mưa đêm qua”. (Những con đường băng giá vì trời mưa đêm qua).

Câu này có hai mệnh đề, trong đó “Đường xá băng giá” là mệnh đề độc lập và “bởi vì trời mưa đêm qua” là mệnh đề phụ, cung cấp thêm các chi tiết quan trọng. Mặc dù mệnh đề cấp dưới có cả chủ ngữ và động từ, nhưng chúng không thể tự tồn tại. Chúng chứa các liên từ phụ, giúp kết nối với các mệnh đề độc lập.

Các liên từ phổ biến bao gồm: “bởi vì” (bởi vì), “kể từ khi” (kể từ khi), “mặc dù” (mặc dù), “trừ khi” (trừ khi, nếu không), “trong khi” (trong khi). hoặc “cái nào”, “cái gì”, “bất cứ khi nào”, “bất cứ ai”.

Bốn loại câu tiếng Anh

Đầu tiên là câu đơn giản. Câu đơn khá đơn giản, chỉ là một mệnh đề độc lập, không hơn không kém.

Ví dụ: “Bản thân cuộc đời là một câu chuyện cổ tích tuyệt vời nhất”. (Cuộc đời là câu chuyện cổ tích hay nhất) – Hans Christian Anderson.

Thứ hai là câu ghép. Một câu nối hai hoặc nhiều mệnh đề độc lập thành một câu duy nhất. Bạn có thể kết nối các mệnh đề độc lập theo hai cách, sử dụng dấu phẩy và liên từ như “for”, “và”, “nor”, “but”, “hoặc”, “yet”, “so” (FANBOYS) ở giữa các mệnh đề; hoặc bạn cũng có thể sử dụng dấu chấm phẩy.

Ví dụ: “Thoạt nghe thì có vẻ khó, nhưng cái gì cũng khó lần đầu”. (Thoạt nghe có vẻ khó khăn nhưng mọi thứ mới đầu đều khó) – Miyamoto Musashi.

Thứ ba là câu phức tạp. Loại câu này sử dụng một mệnh đề độc lập với một số mệnh đề phụ thuộc. Trong khi câu ghép sử dụng liên từ để nối các mệnh đề lại với nhau thì câu phức sử dụng liên từ phụ.

Nếu mệnh đề phụ thuộc đứng trước, hãy sử dụng dấu phẩy trước mệnh đề độc lập. Nếu mệnh đề độc lập đứng trước, bạn không cần dấu phẩy.

Ví dụ: “Khi một người không thể tìm thấy ý nghĩa sâu sắc, họ sẽ đánh lạc hướng bản thân với niềm vui”. (Khi một người không thể tìm thấy ý nghĩa sâu sắc, họ sẽ đánh lạc hướng bản thân với niềm vui) – Viktor Frankl.

Thứ tư là câu phức tạp. Đúng như tên gọi, kiểu câu này là sự kết hợp của câu ghép và câu phức. Chúng yêu cầu ít nhất hai mệnh đề độc lập và ít nhất một mệnh đề cấp dưới. Để kết hợp chúng, hãy tuân theo các quy tắc ngữ pháp cụ thể cho từng loại và đảm bảo sử dụng các liên từ ở đúng vị trí.

Ví dụ: “Đừng đặt mục tiêu thành công nếu bạn muốn; hãy cứ làm những gì bạn yêu thích và tin tưởng, rồi nó sẽ đến một cách tự nhiên”. (Đừng đặt mục tiêu thành công nếu bạn muốn; Chỉ cần làm những gì bạn yêu thích và tin tưởng, và nó sẽ đến một cách tự nhiên) – David Frost.

Duong Tam (Theo dõi Grammarly)

.

Nguồn: https://vnexpress.net/quy-tac-viet-cau-tieng-anh-4384309.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button