Tin Tức

Thương tiếc, tự hào về nhà văn phi thường Sơn Tùng


Nhà văn, nhà báo, Anh hùng Lao động, Thương binh 1/4 Bùi Sơn Tùng (hay còn gọi là Sơn Tùng) vừa lặng lẽ từ biệt người thân, bạn bè, đồng nghiệp và công chúng để trở về với guồng quay công việc. , ở thế giới bên kia vào lúc 23h5 ‘ngày 22/7/2021.

Tôi muốn dùng từ “cõi âm” chứ không phải những mỹ từ “cõi Phật”, “cõi tiên”, “cõi tiên”, mặc dù bạn rất xứng đáng với những nơi đẹp đẽ đó. Từ đêm qua, hôm nay, ngày mai, ngày mốt và nhiều ngày nữa, nhiều người vẫn sẽ nói về anh, ca ngợi anh và thương tiếc anh. Anh ấy xứng đáng với nó. Sự ra đi của anh đã để lại trong tôi và chắc hẳn nhiều người khác rất nhiều suy nghĩ, trăn trở, tự hào và day dứt.

Điều mà tất cả chúng ta nhớ về anh và cảm phục là trong sự nghiệp sáng tác của mình, anh sẵn sàng đi vào những nơi khó khăn, gian khổ, thậm chí chịu nhiều thiệt thòi, mất mát. Cuối năm 1967, để chuẩn bị cho chiến dịch Tết Mậu Thân 1968, nhà báo Sơn Tùng được Báo Tiền Phong và Trung ương Đoàn phân công làm Phó trưởng đoàn, đoàn viên K159 vượt Trường Sơn vào B2. chiến trường, ở miền Đông Nam Bộ. Bộ thành lập Báo Thanh niên Giải phóng. Đồng chí được phân công làm Bí thư Đảng ủy Ban Tuyên huấn Trung ương Đoàn Thanh niên Giải phóng miền Nam, phụ trách tờ báo.

Thương tiếc, tự hào về nhà văn phi thường Sơn Tùng - 1

Nhà văn, nhà báo, Anh hùng Lao động Sơn Tùng.

Ngày 15/4/1971, trong một trận đánh Mỹ vào căn cứ, ông bị thương nặng, tay phải liệt, tay trái gãy, nhiều mảnh đạn găm vào người, trong đó có ba mảnh đạn găm vào hộp sọ. Bộ não không thể được phẫu thuật cắt bỏ. Bằng nhiều phương tiện, qua nhiều nẻo đường, dưới mưa bom, bão đạn, anh được chuyển ra Bắc. Cuối năm 1979, ông được cấp thẻ Thương binh với mức độ thương tật cao nhất là 1/4, thị lực 1/10, suy giảm sức khỏe 81%, hưởng lương hưu chuyên gia là 2.

Thực hiện lời dạy của Bác Hồ “thương binh không tàn”, anh tiếp tục viết báo và dũng cảm bước vào sự nghiệp văn chương mà anh đã ấp ủ từ nhiều năm trước. Nhà báo, nhà văn là một thương binh nặng đã cố gắng chịu đựng nhiều đau đớn vì vết thương, anh đã tập thiền, tập khí công, đi nhiều nơi để tu tập vì cuộc sống của đồng bào, đồng đội, từ đó tích lũy thêm vốn sống và vật chất cho cây bút.

Sau hơn 10 năm khổ luyện trong đau đớn về thể xác, tay phải của anh đã có thể cầm bút, dù rất khó khăn. Có lúc ông phải nhờ vợ con dùng dây chun buộc ngón cái và ngón giữa để cầm bút. Nếu ai đó so sánh nhà văn Sơn Tùng với nhà văn Nga Nicolai Ostrovski – tác giả huyền thoại của cuốn tiểu thuyết “Thép đã tôi cứng” thì điều đó hiển nhiên đúng.

Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhà văn Sơn Tùng đã dành nhiều tâm huyết, công sức và tài năng cho mảng đề tài về Chủ tịch Hồ Chí Minh, đặc biệt là Bác Hồ về thời trẻ. Ông đã xây dựng thành công hình tượng cụ Nguyễn Sinh Cung – Nguyễn Tất Thành, thân phụ Bác – cụ Nguyễn Sinh Sắc, cụ Hoàng Thị Loan và các anh chị em Bác – cụ Nguyễn Thị Thanh, cụ Nguyễn Sinh Khiêm và cả một dòng họ. lịch sử hào hùng của dân tộc. Đây là một chủ đề lớn, thiêng liêng và giàu cảm xúc, ít ai có được thành công và dấu ấn đặc biệt như anh.

Sơn Tùng đã để lại một di sản văn học đáng tự hào với 21 tác phẩm. Tiểu thuyết “Búp sen xanh” là tác phẩm tiêu biểu và thành công nhất. Tính đến nay, “Búp sen xanh” đã được tái bản và biên tập lại 30 lần, được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Bên cạnh đó là các tác phẩm “Búp sen vàng”, “Ánh sáng trái tim Hồ Chí Minh”, “Bác về”, “Từ làng sen”, “Bác Hồ cầu hiền tài”, “Bông hoa lịch sử”, “Bác Hồ Chí Minh ”. ở nơi này “,” Bên ô cửa sổ “,” Nhớ nguồn “,” Mừng tháng năm “,” Người và đường “,” Nguyễn Hữu Tiến “,” Sunshine Garden “,” Trái tim đất “,” Trần Phú “,” Mẹ về “,” Lượm “, kịch bản phim” Cuộc chia tay trên bến Nhà Rồng “, xấp xỉ một trăm bài thơ, trong đó, bài thơ” Gửi cho mẹ chiếc nón bài thơ “được phổ nhạc và sống cùng các năm…

Sinh thời, Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói về nhà văn Sơn Tùng: “Ông là người bạc mệnh… Người có khát vọng cách mạng, người đảng viên trung thành… Ông là học trò xứng đáng của Chủ tịch Hồ Chí Minh… Riêng tôi, ông là một người đàn ông. bạn chân thành ”.

Nhà thơ Hữu Thỉnh khi còn là Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam nói về ông, nói chung cái tên Bùi Sơn Tùng và nhiều người bạn ông từng là biểu tượng của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Anh được Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh cử đi dự Liên hoan Thanh niên, Sinh viên thế giới thời kỳ chống Pháp. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Sơn Tùng rời hậu phương vào chiến trường viết báo, viết báo và chiến đấu. Bị thương nặng, anh được đưa ra Bắc điều trị và trở thành thương binh – điều trị ngoại trú suốt đời.

Bên cạnh di sản văn học vô giá đó, trong đó có danh hiệu rất cao quý Anh hùng Lao động (2011) và thương binh nặng 1/4, nhà văn Sơn Tùng và gia đình sống một cuộc đời khó khăn. nghèo nàn, chật chội. Khoảng đầu những năm chín mươi của thế kỷ trước, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh thành phố Hà Nội đã ân cần giúp đỡ anh và gia đình có nơi ăn chốn ở tốt hơn trước. Chủ trương là vậy, nhưng khi đi vào thực hiện, sự phức tạp của thủ tục hành chính ràng buộc nhiều phía.

Anh bàn với vợ con bằng lời lẽ chắc nịch: “Dừng lại!”. “Dừng lại !” không kêu ca, phàn nàn, luôn suy nghĩ, viết bằng hết sức trách nhiệm, trí tuệ và bản lĩnh. Có người gọi ông là “Gang già xứ Nghệ”, có lẽ là dựa vào câu chuyện này. Từ đó, tất nhiên sẽ không có phép màu nào khác xảy ra, gia đình anh vẫn sống trong căn phòng trọ chật chội ở ngõ Văn Chương, phố Khâm Thiên, không công trình phụ, lại nhiều thiếu thốn, khó khăn hơn. . Từ ngày ông bị tai biến (năm 2010), ông nằm liệt giường, việc chăm sóc ông gần như không cho bà Hồng Mai – vợ ông và con trai ông Bùi Sơn Định rời nửa bước, họ phải ở cạnh nhau. ngày và đêm.

Anh chị em chúng tôi là con cháu, là những người đồng hương thân yêu, gần gũi của gia đình anh. Trong nghề viết, anh là một đồng nghiệp tiêu biểu, mẫu mực; là một tấm gương sáng với tài năng và nghị lực phi thường. Đối với chúng tôi, việc đến thăm anh ấy cũng cần phải có một kế hoạch chi tiết và hợp lý.

Ví dụ, chỉ đi từ hai hoặc ba người, do nhà chật chội, đến nhiều hơn không có chỗ ngồi, và quan trọng hơn là không tiêu thụ một lượng nhỏ không khí trong phòng. Khi anh vẫn khỏe hơn, anh hỏi thăm sức khỏe, xin anh cho biết thêm thông tin này nọ. Khi cháu không ngồi dậy được nữa, phải nằm trên chiếc giường nhỏ lót đệm nước, tôi mong cháu bớt khò khè, bớt co giật do chấn thương sọ não tái phát. Chỉ nắm tay anh, vuốt cánh tay và vuốt ve tấm lưng gầy của anh.

Nghĩ đến anh, nhìn lại mình và bao người khác, tôi thấy nghẹn ngào, chua xót, xót xa, tủi thân và xấu hổ. Anh nằm như vậy hơn mười năm, nhưng khi anh ra đi, cái đầu của anh như ngẩng cao hơn, bình tĩnh và can đảm. Sống chết mặc bay của anh cũng có một giọng văn sâu lắng nhưng đầy nội lực, rung động như những tác phẩm của anh.

Xin vĩnh biệt nhà văn Sơn Tùng phi thường!

.



Source link

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button