Giáo Dục

Xin đừng bắc những chiếc cầu kiều lộng lẫy ngày 20/11

Xin đừng xây những “cầu kiều” lộng lẫy trong ngày 20-11 vì thầy cô chúng tôi đã quen đi những đôi dép tổ ong không hợp với chúng tôi lắm. Xin đừng “kỷ luật độc thân, bán kỷ luật” vì chúng tôi dạy cả đời.

LTS: Đó là những tâm sự của thầy giáo Bùi Duy Phong (Trường THPT Tăng Bạt Hổ, TX Hoài Nhơn, Bình Định) nhân dịp Nhà giáo việt nam 20/11. Bài viết đã được chia sẻ trên trang cá nhân, trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!

Tháng 11 đã đến khi trên từng cành cây, ngọn cỏ và cả trong những giọt nắng rơi trên sân trường sau bao ngày mưa dai dẳng.

Những khóm hồng cố gắng bứt những chồi non non mơn mởn như muốn uống chút hơi ấm giữa những ngày đông ẩm ướt. Những chú chim sẻ nơi ẩn náu những ngày mưa giờ đã về đậu trên những mái ngói ríu rít ríu rít tiếng loài mình.

Tháng 11 đến trên những bước chân vội vã của những chàng trai cô gái để kịp trang bị kiến ​​thức vì những ngày nghỉ dài ngày do dịch bệnh. Tháng 11 rơi trên tà áo dài của những cô giáo trẻ nhẹ nhàng đi giữa sân trường trong tiết trời nắng đẹp.

Với những ai đã trải qua gần trọn cuộc đời với những thăng trầm của cái nghiệp được cho là trồng người, họ lại thêm chút xao xuyến khi tháng 11 lụi tàn trên tấm lịch treo trên tường để đón chào một ngày của riêng mình. .

Xin đừng xây những 'cây cầu ở nước ngoài' lộng lẫy trong ngày 20/11
Nghề dạy học gắn liền với bảng viết phấn. Có những “bàn tay chai sần vì dị ứng với bụi phấn ngày đông giá rét” (ảnh minh họa: Lê Thanh Hùng)

Tôi ngồi nghỉ giữa hai tiết học, nhìn ra sân trường mà lòng có chút bùi ngùi, chẳng hiểu sao cứ xâm chiếm trái tim tôi. Mải mê nghe giảng buổi sáng, buổi chiều cho kịp chương trình mà không để ý đến ngày sắp tới chuyên tâm cho sự nghiệp học hành.

Trước đây, khi mới vào ngành, cả thầy và trò đều háo hức mong chờ cái ngày mà người ta gọi là “Tết của thầy cô”. Trên mọi nẻo đường khi sắp đến ngày 20-11, đâu đâu cũng thấy hoa. Hoa nở đầy sân trường, hoa thơm trên từng lớp học.

Những tấm bưu thiếp chúc mừng nhận được từ các bạn học sinh phương xa được xếp ngay ngắn trong những trang giáo án còn dang dở. Những món quà nhỏ bé ấy có nhiều năng lượng hơn bất kỳ thứ xa xỉ vật chất nào khác. Nó càng khiến ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng mỗi thầy cô giáo ngày ấy bùng cháy hơn. Nó sưởi ấm những tình cảm thiêng liêng nhất dưới những mái trường là tình thầy trò.

Những người được đứng trên bục giảng, giàu tri thức nhưng nghèo khó về vật chất đều cảm thấy mình được tôn vinh, được an ủi phần nào trong những tháng ngày lăn lộn mưu sinh.

Tôi vẫn nhớ cái ký túc xá ọp ẹp, nắng mưa ngày ấy không đủ sức chứa nhiều lớp sinh viên nên tôi và người bạn cùng phòng đơn lẻ đã trốn từ sáng sớm một ngày cho riêng mình.

Khi tôi quay trở lại, chiếc bàn gỗ vỡ cạnh cửa sổ đã bày đầy hoa. Có cả những phần quà “bí ẩn” với những dòng ghi chú “Thầy ơi mở nhanh ra”, “Thầy cẩn thận kẻo rơi vãi”… khiến chúng tôi tò mò hồi hộp mở ra.

Những chồng bánh xèo gói bằng lá chuối qua bếp lửa vẫn tỏa mùi thơm ngon. Những tách cà phê homemade được gói cẩn thận và thơm lừng. Củ sắn luộc và những miếng dừa cùng với tờ giấy mừng có hình mặt cười dễ thương …

Chúng tôi ngồi trò chuyện hàng giờ đồng hồ nhấm nháp những món quà giản dị, mộc mạc, dư vị ấy vẫn âm ỉ suốt mấy tháng làm nghề giáo. Những thứ vật chất xa hoa không thể đánh đổi được thứ tình cảm trong sáng ấy.

Đang chìm đắm trong ký ức về những ngày tháng dành riêng cho thầy cô mà cô đã trải qua trong đời, cô chị trong tổ dạy học như đọc được tâm trạng của cô bạn đồng nghiệp, trêu chọc vài câu thơ:

“Mang nghiệp vào thân
Đừng trách trời gần đất xa ”.

Thương những người thầy năm xưa đã gánh nghiệp để thêm chút suy tư mỗi khi ngày hiến chương các nhà giáo đến gần. Ngày này như một quãng nghỉ ngắn trong bản nhạc dài mà các em phải hát suốt năm học để các em dừng lại đếm số năm đứng trên bục giảng trong đời.

Thật đau lòng khi chứng kiến ​​đôi bàn tay chai sần của cô giáo vì dị ứng với bụi phấn trong những ngày đông giá rét của gần 30 năm trong nghề. Chạm vào những ngón tay chai sạn của người đồng nghiệp mà chỉ còn vài ngày nữa là sẽ về hưu mà buồn. Đôi bàn tay góp phần định hình nên những con người có ích cho xã hội. Họ sống kiếp con tằm, một khi đã chín, họ chỉ biết nhả những sợi tơ óng ả cho đời và chờ đến một ngày hóa thân.

Tiếc thay, có những thầy cô đã gục ngã trên bục giảng vì những căn bệnh quái ác vì cả đời hít bụi, lao tâm khi đích không còn xa. Những người thầy, người cô những tưởng đã thanh thản sau khi “rửa tay, bỏ phấn” lại trải qua những ngày tháng khốn khổ trong bệnh viện điều trị.

Vậy có bao nhiêu người thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng cao quý muốn con mình tiếp bước? Không đứa trẻ nào muốn theo đuổi sự nghiệp khi thấy bố, mẹ thức đến khuya để chuẩn bị bài tập, điểm bài và làm vô số việc linh tinh khác mà không có thời gian nghỉ ngơi.

Xin đừng xây những “cầu kiều” lộng lẫy trong ngày 20-11 vì thầy cô chúng tôi đã quen đi những đôi dép tổ ong không hợp với chúng tôi lắm. Xin đừng “kỷ luật độc thân, bán kỷ luật” vì chúng tôi dạy cả đời. Cũng đừng để chúng tôi là người lái đò níu kéo sinh mạng của biết bao người khi qua sông, điều này vượt quá khả năng của những nhà sư phạm bình thường. Cũng xin đừng gọi chúng tôi là “lũ trẻ trên đầu” vì chúng tôi không bao giờ dám động tay động chân.

Bây giờ muốn phê bình, giáo dục Ngay cả một học sinh nổi loạn, bướng bỉnh cũng không thể làm điều đó trước lớp. Giáo viên bây giờ không khác gì những “ông thầy” thực hiện chương trình, sách giáo khoa thay đổi chóng mặt. Những người thầy chúng tôi cũng không mong nhận được những lời tốt đẹp trong ngày dành cho mình mà chỉ mong được bình an để hồi hướng. Các chứng chỉ, sự thăng tiến, sự thăng tiến, nghề nghiệp, sự kiểm tra đã làm chúng tôi kiệt sức.

Niềm an ủi lớn nhất trong đời đối với những ai theo nghiệp cầm phấn là vẫn có những cô cậu học trò xinh xắn, đáng yêu. Chúng là những nốt nhạc hạnh phúc trong một bản sonata nhiều hành động mà nghệ sĩ bục phát biểu nhìn và chơi để tạo ra những âm thanh tuyệt vời.

Chính đôi mắt tròn xoe, gương mặt hồn nhiên chưa vướng bụi trần đã níu chân biết bao người thầy, người cô ở lại với nghề. Họ đã hy sinh tuổi thanh xuân của mình và mang con chữ lên núi cao bất chấp bao gian khổ.

Hãy tôn vinh họ bằng những lời ca ngợi ngày nhà giáo hay nhất. Nhìn lớp học trò trên trang giấy trắng như hút hồn, người nghệ sĩ đứng trên bục giảng như bùng cháy.

Mai này trên đường đời ngàn thu, bạn cũng sẽ có đôi lần ngoái đầu nhìn lại nơi mình đã bay, nhớ những người đã hi sinh thầm lặng trong ngày đặc biệt cho mình. Chỉ vậy thôi là đủ ấm rồi.

Tiếng trống trường lại vang lên, trả lại mọi thứ đang hối hả xung quanh trở nên im ắng. Thầy trò vội vã, mải mê với sách vở. Tháng 11 năm nay cũng lặng lẽ trôi qua khi nhiều trường vẫn chưa mở cửa trở lại. Dịch vẫn rình rập ngoài cửa lớp, tìm sơ hở là tấn công ngay. Nhiều phòng học phải cô lập, nhiều trường mở cửa đón học sinh rồi lại phải đóng cửa.

Nghiên cứu đã được vài tháng, nhưng thầy trò không biết mặt nhau khi khẩu trang che kín mặt. Chỉ có những thay đổi của đất trời mới khiến ta xao xuyến hơn một chút, khiến bao lớp học trò thêm một chút hoài niệm.

Chúng tôi – những người cầm phấn tự động viên nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này. Em xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến tất cả các thầy cô nhân ngày mà xã hội dành tặng các em.

Thầy giáo Bùi Duy Phong(Trường THPT Tăng Bạt Hổ, TX Hoài Nhơn, Bình Định)

Điểm 10 ngược và cảm xúc của cô giáo dạy Toán ở Bắc Ninh

Điểm 10 ngược và cảm xúc của cô giáo dạy Toán ở Bắc Ninh

Cho rằng vị thế của nghề dạy học ngày nay có chút thay đổi do nhận thức của xã hội có nhiều thay đổi, thầy giáo Ánh Phạm (Bắc Ninh) khẳng định truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam luôn được nhắc đến. cao.

'Người Việt Nam vẫn coi trọng tri thức, vị thế của người thầy vẫn được coi trọng'

‘Người Việt Nam vẫn coi trọng tri thức, vị thế của người thầy vẫn được coi trọng’

Tôi lại thừa nhận rằng nghề của mình là một sự may mắn, khi đối tượng của tôi là sinh viên – những người trẻ trung, năng động và tràn đầy sức sống.

Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội: 'Hãy hiểu đúng công việc của nhà giáo'

Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Hà Nội: ‘Hãy hiểu đúng công việc của nhà giáo’

Sáng 18/11, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội tổ chức Lễ kỷ niệm 70 năm thành lập trường (11/10/1951 – 11/10/2021) và đón nhận Huân chương Lao động hạng Nhất lần thứ hai.

.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/xin-dung-bac-nhung-chiec-cau-kieu-long-lay-ngay-20-11-794426.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Back to top button