Đời Sống

Xưa gia đình Việt thường ăn chung, ngủ chung, nay ra riêng là hợp lý

“Cha mẹ muốn làm gì liên quan đến tự do cá nhân của con cái thì phải xin phép. Khái niệm tự do cá nhân không còn quá xa lạ trong xã hội hiện đại”, nhà báo Nguyễn Lưu chia sẻ.

Văn hóa chung sống, đề cao tính cộng đồng, tính tập thể vốn là nét đặc trưng của người Việt Nam từ xa xưa. Ngày nay, những đặc điểm đó dần được thay thế bởi nền văn hóa phương Tây đề cao sự tự do và riêng tư của cá nhân. Theo nhà báo Nguyễn Lưu – một người am hiểu về lĩnh vực văn hóa, đó là một tín hiệu đáng mừng.

Ngày nay, hầu như hiếm khi cha mẹ chia sẻ hoặc gần gũi với con cái đã lớn, đặc biệt là ở các gia đình thành thị. Khi con cái kết hôn là hợp lý, tiến bộ, tôn trọng và tạo điều kiện cho con cái.

“Khi cuộc sống thay đổi, những yếu tố ảnh hưởng đến hạnh phúc cá nhân sẽ bị xã hội văn minh loại bỏ, chỉ cần chúng ta không quên cội nguồn và trách nhiệm với ông bà, cha mẹ”.

Nếu như trước đây, một đại gia đình thường ăn chung, ở chung, ngủ chung thì ngày nay, với điều kiện kinh tế khá hơn và xóa bỏ nếp nghĩ cũ, cha mẹ vào phòng con cái là phải gõ cửa. Nếu cha mẹ muốn làm bất cứ việc gì liên quan đến quyền tự do cá nhân của con cái thì phải xin phép. Khái niệm tự do cá nhân không còn quá xa lạ trong xã hội hiện đại.

Ngược lại, trước đây, nhiều người phải hy sinh hạnh phúc cá nhân, tự do cá nhân vì lợi ích tập thể và gia đình.

'Trước đây, các gia đình Việt Nam thường ăn chung, ngủ chung, giờ ra riêng là hợp lý'
Nhà báo Nguyễn Lưu cho rằng, việc con cái lập gia đình, muốn ra ở riêng là điều hợp lý, tiến bộ, cần được tôn trọng và tạo điều kiện.

“Câu chuyện của chính tôi cũng là một ví dụ minh họa” – ông Nguyễn Lưu trầm ngâm nhớ lại.

“Khi còn trẻ, tôi có một tình yêu sâu đậm với một cô gái. Nhưng gia đình cô ấy không đồng ý cho chúng tôi đến với nhau vì bố cô ấy đã hứa gả con gái cho người khác. Mặc cho hai đứa tha thiết, bố mẹ cô ấy bảo phải giữ lời hứa cưới nhau vì danh dự gia đình.

Cô ấy có một chiếc nhẫn trên ngón tay của mình. Một ngày nọ, chị gái của cô ấy đến trao nhẫn cho tôi. Chiếc nhẫn vẫn còn vết máu khô với thông điệp ẩn ý rằng cô đã bị cha mẹ đánh đập vì nó. Phản ứng đầu tiên của tôi khi nhìn thấy những vết máu là tức giận và đau buồn. Nhưng cuối cùng, chúng tôi phải chia tay vì áp lực của gia đình. Cô ấy kết hôn với người đàn ông mà cô ấy đã hứa hôn và chia tay nửa năm sau đó ”.

Ông Nguyễn Lưu cho biết, ông kể câu chuyện này để chứng tỏ xưa nay có hủ tục, cụ thể là thiếu tôn trọng tự do cá nhân đến mức phá hoại hạnh phúc cả đời của một người. Nó thậm chí còn xảy ra ở những gia đình trí thức và tiến bộ nhất.

Ngược lại, ở gia đình anh, khi chọn nghề, cha mẹ nhận ra điểm mạnh của con cái và tôn trọng sự lựa chọn của con.

“Ví dụ, khi Bác Hồ về thăm nhà, Bác hỏi bố tôi (GS. Nguyễn Xiển – PV) liệu em gái tôi sau khi đi học ở Nga về có theo học chuyên ngành khí tượng của bố tôi không. Lúc đó, bố tôi trả lời: ‘Thưa Bác, cháu chưa nghĩ đến việc đó’.

Tuy nhiên, nhà báo Nguyễn Lưu cũng nhấn mạnh, cần phân biệt giữa tự do cá nhân và cái tôi ích kỷ. “Ngày nay có một bộ phận, nhất là giới trẻ đang để cái tôi ích kỷ lấn át cái tôi cộng đồng. Chúng ta không thể làm mọi thứ chúng ta thích bất kể mối quan hệ của chúng ta với gia đình, bạn bè và phong tục. Cái gì dở thì mình bỏ, cái gì tốt thì nên giữ gìn.

Ngoài ra, theo ông, văn hóa ứng xử của người phương Đông, trong đó có Việt Nam, có đặc điểm là đề cao gia đình, làng xã, nhưng khi vượt ra ngoài cộng đồng đó, chúng ta có xu hướng thu hẹp lại. “Ví dụ, khi chúng ta đến một bữa tiệc cần mở rộng giao tiếp, chúng ta có xu hướng co cụm lại với những người mà chúng ta biết. Đã có những cuộc họp quốc tế, một số đại biểu Việt Nam chưa biết cách thể hiện mình, thể hiện văn hóa của dân tộc.

Đó cũng là một khía cạnh khác trong văn hóa “không gia không người”, “đèn nhà ai nấy rạng”, thể hiện yếu tố khép kín trong văn hóa ứng xử của người Việt.

Còn với người nước ngoài, mặc dù quyền riêng tư và cái tôi cá nhân rất được coi trọng nhưng họ lại có văn hóa ứng xử rất tốt nơi công cộng. “Tôi từng thấy ở Đức, khi bạn đi ngang qua một người ngồi trên ghế đá công viên đọc sách, họ vẫn cố ngước lên để giao tiếp bằng mắt với bạn thay vì chào hỏi. Hoặc khi ở những nơi công cộng khác, bạn dễ dàng bắt gặp những người sẵn sàng hỏi han nếu bạn cần giúp đỡ. Điều đó cho thấy họ tôn trọng cá nhân nhưng rất quảng giao.

Và người Việt Nam đôi khi được phép mở rộng, nhưng vẫn chỉ biết ôm lấy cái tôi của mình. Điều này rất nguy hiểm trong hành vi. Nếu chúng ta chỉ giữ cái tôi ích kỷ của mình, chúng ta không thể mở cửa, chúng ta không thể tiếp nhận các nền văn minh khác ”.

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của nhà báo Nguyễn Lưu

Tôn trọng quyền riêng tư và tránh làm phiền đang là vấn đề được nhiều bạn trẻ quan tâm. Tuy nhiên, trong cuộc sống chung, sự khác biệt về quan điểm khiến nhiều gia đình gặp phải những tình huống dở khóc dở cười. Bạn có nhận xét gì về vấn đề này? Hãy gửi nó cho chúng tôi bằng cách sử dụng biểu mẫu bình luận ở cuối bài viết. Các bài viết liên quan có thể gửi về địa chỉ email bandoisong@vietnamnet.vn. Chúng tôi sẽ đăng trên VietNamNet nếu phù hợp. Xin chân thành cảm ơn.

Nguyên Thảo (lưu ý)

Thế hệ già không sống cùng con cháu.

Thế hệ già không sống cùng con cháu.

Người cao tuổi Việt Nam có xu hướng sống tự lập, không sống chung với con cháu.

.

Nguồn: https://vietnamnet.vn/vn/doi-song/gia-dinh/xua-gia-dinh-viet-thuong-an-chung-ngu-chung-nay-ra-rieng-la-hop-ly-794676.html

Tin Tức 7S

Tin tức 7s: Cập nhật tin nóng online Việt Nam và thế giới mới nhất trong ngày, tin nhanh thời sự, chính trị, xã hội hôm nay, tin tức chính thống VN.Cập nhật tin tức 24/7: Giải trí, Thể thao...tại Việt Nam & Thế giới hàng ngày. Thông tin, hình ảnh, video clip HOT cập nhật nhanh & tin cậy nhất.

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Check Also
Close
Back to top button